Kevin nghiêng người ra phía sau, hơi nhướng mắt nhìn Oswid: "Chỉ một ngụm rượu thôi mà, cái tật hay ghi thù của ngươi đến bao giờ mới bỏ được hả?"
"Bỏ không nổi đâu." Oswid mím môi, trong nụ hôn thoáng qua ban nãy vẫn còn lưu lại chút hương rượu thoang thoảng, dịu ngọt như say: "Hương vị… ngon hơn ta tưởng nhiều."
Hoàng đế nói xong, lại cúi xuống hôn.
Nụ hôn của hắn rất nhẹ, từng chút từng chút lướt dọc theo khóe môi anh như để truy tìm chút dư vị ngọt ngào còn sót lại của rượu. Những nụ hôn nhỏ vụn ấy khiến môi anh ngưa ngứa.
"Ngươi… Ngươi là chó con à… Nháo cái gì đấy?" Kevin cười bất lực, vừa nghiêng đầu né tránh, vừa lùi ra sau.
Nhưng lời trêu chọc ấy dường như càng khiến Oswid hưng phấn hơn. Hôn vài cái rồi, hắn không còn nhắm vào khóe môi nữa. Hắn nhẹ nhàng cắn lấy môi trên của anh, mơn man c*n m*t, đầu lưỡi chậm rãi lướt qua từng tấc da mang theo vị ngọt, như thể muốn gom nhặt hết dư vị dịu dàng. Những động tác dây dưa mềm mại mà lặng lẽ mê hoặc, hệt như móc câu nhỏ, khiến lòng người xao động.
Hương rượu phản phất trong hơi thở đan xen, lan giữa môi lưỡi quấn quýt. Khi đầu lưỡi Oswid chạm vào Kevin, hắn cảm thấy như có dòng điện len dọc theo xương sống, trái tim thắt lại một nhịp rồi bắt đầu khẽ khàng run rẩy.
Không rõ ai đã đưa tay kéo chụp đèn xuống, che hai ngọn đèn trên tường, chỉ còn lại một ngọn lửa nhỏ cháy mập mờ.
Ánh sáng trong phòng trở nên mờ ảo, sắc lửa vàng ấm lập lòe đổ bóng xuống tường, tạo nên những khoảng tối đan xen chồng chéo, trầm lắng mà mê ly, thỉnh thoảng còn rung nhẹ theo ngọn lửa đong đưa.
Bên ngoài, chẳng rõ tự lúc nào trời đã đổ cơn mưa đêm. Tiếng mưa tí tách trôi theo mái ngói, róc rách trước hiên sau, nước dâng đầy trên đất. Hơi ẩm len lỏi qua khe cửa sổ khép chặt, mang theo cảm giác lành lạnh, ẩm ướt dính dáp…
Kevin bị Oswid ép sát vào bức tường cạnh giường, tiếng mưa ngoài kia như luồn theo bức tường mà truyền thẳng đến tai, lành lạnh dán vào da thịt, hoà quyện với tiếng th* d*c trầm khàn của hai người, cuộn trào không dứt.
Oswid m*n tr*n cắn nhẹ theo đường viền hàm của anh, hắn dừng lại chỗ yết hầu rồi lại lướt xuống, chậm rãi miết đến giữa xương cổ và hõm vai.
Ánh sáng lờ mờ soi lên vùng cổ Kevin, chiếu ra một vết bớt mờ nhạt như ấn ký đã phai màu — đó là hình ảnh một con chim dang cánh, kéo theo chiếc đuôi dài mềm mại.
Đây có lẽ là dấu tích cuối cùng còn sót lại của thần cách đã mất trên người anh, nó đang phai nhạt dần, rồi đến một ngày nào đó sẽ biến mất mãi mãi.
Oswid vẫn còn nhớ rõ lúc Kevin không kiểm soát được cảm xúc, ấn ký Phượng Hoàng từng bừng sáng rực rỡ. Hắn nghĩ đến đây, liền nhắm hờ mắt, cúi xuống cắn một cái ngay trên ấn ký ấy. Dù thần cách đã không còn, nơi này với Kevin vẫn nhạy cảm đến lạ. Khi Oswid khẽ mân mê bằng răng, chạm nhẹ bằng đầu lưỡi, cả người Kevin liền run rẩy không kiểm soát.
Nụ hôn ẩm ướt lướt theo hình bóng Phượng Hoàng mờ nhạt, lướt qua từng đường nét, rồi miết dọc theo chiếc đuôi dài kia, tiếp tục trượt xuống dưới.
Oswid dường như có chút si mê kỳ lạ với vị trí này, như thể chỉ cần cắn thêm một cái, nơi đó sẽ bừng lên kỳ tích, khiến Kevin run rẩy, hơi thở cũng dồn dập thêm vài phần…
"Ngươi có thôi đi không…" Giọng Kevin khàn hẳn, không nén nổi bất mãn cằn nhằn một câu, nhưng ngay sau đó vì sự trêu chọc của Oswid mà âm cuối lệch đi, biến thành một tiếng thở gấp đứt quãng. Tay anh đang đặt nơi eo hắn bỗng mất lực, buông lỏng xuống, ngón tay vô tình va vào đĩa hoa quả đang đặt trên tủ đầu giường.
Xoảng——!!!
Đĩa hoa quả rơi xuống đất, mảnh thủy tinh vỡ tan, văng tung toé khắp nơi, trái cây đỏ mọng lăn lóc khắp sàn.
Tiếng động bất ngờ khiến cả hai giật mình, đành phải tách nhau ra.
Oswid có phần chưa thoả mãn, còn đang cau mày thì đã bị Kevin dứt khoát đẩy một cái.
Vị tổ tông này đúng là lật mặt nhanh như trở bàn tay. Vết ửng đỏ trên cổ còn chưa tan hết, vậy mà đã phất tay xua người như đuổi chó, ý bảo Oswid tránh ra. Kevin sải chân dài bước qua đống bừa bộn dưới đất, rồi ngồi xuống, bắt đầu nhặt nhạnh từng mảnh thủy tinh và quả ngọt lên.
Vừa nhặt, anh vừa liếc nhìn Oswid, lạnh nhạt nói: "Làm ơn nhấc cái móng tôn quý của ngươi lên dùm!"
Oswid im lặng xoa mặt, đối mặt với bản lĩnh "giữa trăm việc rối ren vẫn không quên lo chuyện bao đồng" của Kevin đúng là khiến hắn vừa tức vừa phục, chân răng lại ngứa ngáy.
Thế nhưng không dọn cũng không được.
Tiếng động lớn như vậy, chút không khí mập mờ vừa rồi đã tan biến sạch sành sanh. Nếu chỉ là mấy quả ngọt thì kệ cũng được, nhưng còn mảnh thủy tinh vỡ đầy đất không cẩn thận dẫm phải một cái thì… Khoảnh khắc ấy, chắc chắn sẽ "ngọt ngào" đến khó quên.
Oswid cau mày, đi đến cạnh ngồi xổm xuống, ý bảo vị đại gia Kevin nhích qua một bên để hắn dọn.
"Xía—" Kevin vừa định nhích người đi thì đầu ngón tay bất cẩn quẹt qua một mảnh thủy tinh bén nhọn. Trong nháy mắt, một vết cắt hiện ra, máu đỏ tươi trào từng giọt.
Lông mày Oswid nhíu chặt, hắn lập tức vươn tay bắt lấy bàn tay Kevin.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!