Chương 75: -Trở Về Nhân Gian-4

Oswid hoài nghi nhìn Kevin một cái, khi ánh mắt rơi vào hai ly rượu kia, trên mặt liền hiện rõ một hàng chữ lớn: Hai ly này ta uống ly nào chết chậm hơn?

Kevin không khách sáo ngồi xuống mép giường, vắt chéo chân, bực bội nói: "Ngươi nhìn ta bằng ánh mắt gì vậy? Ngươi cho rằng ta sẽ bỏ độc vào rượu sao? nhân phẩm của ta khiến ngươi không yên tâm đến thế à?"

"Không phải không yên tâm…" Oswid lắc đầu: "Mà là ngươi căn bản không có cái gọi là nhân phẩm."

Kevin giơ chân đá Oswid một cái:"Cứng cánh rồi không muốn sống nữa hả?"

Cú đá này của anh rất qua loa, hiển nhiên ngay chính bản thân anh cũng cảm thấy lời nói của Oswid có bảy phần đúng. Thế mà cú đá qua quýt nọ chẳng lệch đi đâu, thẳng thừng giáng xuống người hoàng đế. Âu cũng là vì hoàng đế bệ hạ da dày thịt béo, vốn đã quen chịu đòn nên lười né tránh.

"Ta hiếm khi có lòng tốt mang chút an ủi đến cho ngươi, ngươi còn không cảm kích." Kevin nhướng mày, dứt khoát thu lại ly rượu, nói: "Thôi để ta tự uống."

Vừa dứt lời, liền nốc cạn một ly.

Loại rượu này được ủ từ trái Hoả Điểu thượng hạng, đựng trong ly pha lê hiện lên màu đỏ tươi từ đậm tới nhạt, phảng phất chút sắc hồng, lóng lánh quyến rũ, mỗi ly chỉ vỏn vẹn một hớp, quý phái chiếm chỗ đáy ly. Kevin trước giờ ăn uống chỉ chọn hương vị, không cầu kỳ hình thức. Anh nhét ly rỗng vào tay Oswid, rồi giơ cái ly còn lại lên, nói: "Để chiều cái bệnh thiếu gia của ngươi, ta còn cố ý chọn hai ly có màu sắc đẹp nhất."

Oswid xoay xoay cái ly rỗng trong tay, lại ngước mắt nhìn giọt rượu đỏ tươi dính trên khóe miệng Kevin, gật gù nói: "Vừa rồi đựng trong ly ta thật sự không thấy đẹp chỗ nào, bây giờ nhìn lại thì thấy cũng được đấy…"

Trong lúc hắn nói, Kevin đã ngửa đầu uống cạn ly rượu thứ hai.

Ngay khi anh vừa đặt ly xuống, Oswid đã nhoài người tới. So với thứ rượu đựng trong ly pha lê, hắn hứng thú với giọt rượu vương trên khóe môi Kevin hơn.

Nhưng Kevin như đã đoán trước được, anh nhặt cuốn sách cũ nát mà Oswid vứt trên giường lên, nhanh tay lẹ mắt chắn trước mặt mình. Thế là hoàng đế phanh không kịp, "chụt" một cái hôn lên cuốn "Thần Lịch" không biết đã dính bao nhiêu bụi bẩn.

Oswid: "…"

Hoàng đế mắc bệnh sạch sẽ nghĩ đến cuốn sách rách nát này đã bị bao nhiêu bàn tay chạm vào, suýt chút nữa phát điên.

Kevin ném cuốn sách đủ dày để lấy mạng người kia sang một bên, nhét luôn cái ly rỗng thứ hai vào tay hoàng đế, rồi giơ một ngón trỏ lắc lắc trước mặt hắn, nói: "Ta là người rất có nguyên tắc, đã nói không cho ngươi uống, thì ngươi đừng hòng đụng một giọt."

Nói xong, anh thè lưỡi l**m nốt giọt rượu dính trên khóe miệng mình.

Oswid: "…"

"Được rồi, hoạt động "thăm nuôi hoàng đế ngốc" đến đây là kết thúc, nhìn tiểu thiếu gia không vui ta rất vui, ta đi đây, không cần tiễn." Cái tên khốn nạn này chỉ biết đào hố không biết lấp, biết khơi lửa nhưng không biết dập, vô cùng khốn kiếp phủi phủi vạt áo mình, rồi đứng dậy nghênh ngang rời đi.

Oswid híp mắt lại, nhìn bóng lưng cao gầy đi về phía cửa phòng, hắn âm thầm đặt hai cái ly rỗng trên tủ đồng đầu giường…

Kevin vừa đi đến cửa, liền cảm thấy sau đầu có gió, xích sắt loảng xoảng vang lên. Anh chẳng cần quay đầu cũng đoán được là tên hoàng đế ngốc kia đang nổi điên nhào tới, lập tức nghiêng người, nhẹ nhàng tránh sang một bước.

Bước này của anh vừa ung dung vừa tao nhã, nhưng ngay giây tiếp theo, khóe mắt anh lại quét thấy cái bóng dưới đất đột nhiên phình to ra.

Kevin thầm kêu "xong đời rồi!", nhưng lúc này muốn né đã không còn kịp. Anh chỉ kịp đảo mắt một vòng, rồi bị một đống lông thú mềm mượt đè một cái "bụp", ngã sấp xuống sàn.

Thần Ánh Sáng điện hạ anh tuấn vinh quang bị người ta đè bẹp dưới đất, ngồi trên lưng anh là một con Thiên Lang to tướng, bộ lông trắng muốt xù xù xinh đẹp, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng như tơ lụa.

Cũng may các thị vệ đã bị Oswid đuổi ra tiền sảnh dự tiệc rồi, không ai trông thấy cảnh này, bằng không cảnh tượng hoàng đế biến thân bất ngờ thế này đủ doạ cho một đám người sợ tè ra quần.

Thiên Lang kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng, dùng chóp mũi cọ cọ vào gáy Kevin, hỏi: "Còn muốn trêu nữa không, ngài Kevin•Fassbinder đáng kính?"

Kevin bị đè đến suýt ngất xỉu, tức giận mắng: "Ngươi đứng dậy cho ta! Muốn đè chết ta à, có thể có chút tự giác của người thừa cân không?!"

Oswid dùng trọng lượng cơ thể thành công hạ gục nửa cái mạng của Kevin, rồi nhanh nhẹn đứng dậy bước sang một bên, cúi đầu "ngoạm" Kevin toàn thân mềm nhũn lên. Tay trái của hắn vẫn bị khoá bằng xích sắt, vì đột nhiên biến thành mãnh thú to lớn, xích sắt đã bị gân cốt của Thiên Lang kéo căng đến mức gần như biến dạng, mép xích thậm chí đã có vết nứt, như thể chỉ cần dùng thêm chút sức nữa là sẽ hoàn toàn đứt.

Ánh mắt Kevin quét đến cái xích sắt, khinh bỉ nói: "Chất lượng gì vậy…"

Vừa dứt lời, anh đã bị Oswid vung vẩy ném lên giường, còn được Thiên Lang "tặng" thêm một ánh mắt tr*n tr** thâm thúy…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!