Đó là Thần Ánh Sáng đấy, thiếu gia—— Ngài đúng là ăn gan hùm mật gấu rồi!
Ông I
-an run rẩy kêu gào trong lòng, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không thể phát ra thành tiếng.
Mặc dù ngày thường Kevin trông có vẻ thiếu đứng đắn hơn, nhưng lão quản gia không hề do dự, chụp ngay cái nồi "dụ dỗ Thần Ánh Sáng" lên đầu thiếu gia nhà mình. Điều này cho thấy hai mươi mấy năm làm quản gia của ông hoàn toàn không vô ích, ông hiểu rõ bản tính ngỗ nghịch của thằng nhóc mà chính tay ông nuôi lớn, biết hắn rất to gan. Một khi hắn đã nổi cơn bướng bỉnh thì tám con ngựa vằn cũng không kéo lại được.
Lão quản gia I
-an nghiêm khắc cứng nhắc, làm việc tỉ mỉ, ăn mặc sạch sẽ tinh tươm, là một quý ông theo chủ nghĩa bảo thủ điển hình. Ông cho rằng chuyện khác có thể bỏ qua, nhưng khí chất thì nhất định phải bồi dưỡng từ nhỏ, mầm non tốt phải thẳng từ gốc. Vì vậy, Oswid từ nhỏ đã được yêu cầu phải trở thành một người trầm ổn và nghiêm túc.
Mặc dù quá trình có hơi gian nan, nhưng kết cục có thể coi là viên mãn. Oswid tuy cứng đầu cứng cổ, nhưng cuối cùng vẫn bị ảnh hưởng ít nhiều, càng lớn càng trầm tĩnh, bề ngoài luôn giữ dáng vẻ điềm đạm, ăn mặc chỉnh tề, trừ khoản nói chuyện không được dễ nghe lắm, miễn cưỡng cũng có thể coi là một thanh niên quý tộc kín đáo và trang nhã.
Nhưng trước mắt ông bây giờ, cái thứ "kín đáo và trang nhã" đó đang lăn lộn trên giường với một người khác, còn không biết đóng cửa.
Hai mươi năm gian khổ, coi như trở về điểm xuất phát.
Lão quản gia I
-an cảm thấy đôi mắt già nua của mình sắp mù đến nơi rồi!
Theo tiêu chuẩn của một quý ông bảo thủ, dù có đang chướng đến mù mắt, lúc này cũng không nên xông vào, đáng ra ông nên lặng lẽ rời đi, tránh cho hai phía lúng túng. Muốn gì thì tìm cơ hội khác, từ từ khuyên nhủ. I
-an quả thực định làm như vậy, nhưng tuổi già tay run, cái đĩa bạc văng ra như bát nước hắt đi, không những không thu lại được, mà còn vang lên đinh tai nhức óc.
Tiếng động này đến người chết cũng bị đánh thức, I
-an trơ mắt nhìn Kevin giật mình vì tiếng động, lật đật đứng dậy, kết quả lại bị tiểu thiếu gia không biết xấu hổ nhà mình kéo xuống hôn thêm một cái nữa mới chịu buông tha.
I
-an lặng lẽ ôm ngực.
Kevin đẩy Oswid trở lại giường, đứng thẳng người, nhức nhối ho khan một tiếng, rồi gật đầu với I
-an ở cửa: "Bệ hạ của các ngươi tỉnh lại rồi."
Gương mặt I
-an co giật như bị trúng gió, lẩm bẩm "ừ" một tiếng.
Cần phải nói sao? Có mắt đều nhìn ra mà…
Oswid híp mắt nhìn lão quản gia, thấy ông ta vẫn đứng vững, chưa đến mức ngã quỵ, liền mặt dày chống tay ngồi dậy từ trên giường. Tên vô sỉ này còn giả vờ trượt tay ngã ngửa lại lần nữa, rồi nghiêm túc vươn tay về phía Kevin: "Làm ơn giúp ta, tay không có sức, không ngồi dậy được."
Kevin: "… Lừa ai vậy?"
I
-an: "…" Vừa rồi túm cổ áo người ta, sao không thấy ngài nói không có sức?!
Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, trước mặt hai người từng chứng kiến cảnh mình ăn vạ lăn lộn, "mặt" của hoàng đế cơ bản có thể coi như đồ trang trí: "Kéo ta một cái với…"
Nhưng Kevin rõ ràng không mắc mưu, anh lạnh lùng khoanh tay trước ngực, liếc nhìn bàn tay trắng bệch của hoàng đế, hừ một tiếng: "Không ngồi dậy được thì đừng cố, cứ nằm đấy đi."
Anh nói xong lại quay đầu nhìn I
-an: "Làm phiền tìm giúp ta một cái ống, cỡ này này, rồi lấy một cái phễu nữa, cảm ơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!