Những lọ thuốc mà Oswid mang theo đều có hiệu quả rất tốt. Dù là thuốc an thần cho sói đen hay thuốc bôi lên vết thương cho cha con Mai và Ban, tất cả rất nhanh đã phát huy tác dụng.
Ban lăn lộn từ đầu này đến đầu kia ngôi đền hoang, rồi lại lăn trở về, nhóc đứng ngồi không yên, bắt đầu tru tréo: "Thà đừng bôi thuốc còn hơn, ngứa! ngứa! ngứa! ngứa… chết mất! Cứu ta—"
So với Ban, Mai tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều. Người sống sót trên chiến trường thì có vết thương nào chưa niếm trải. Cảm giác đau nhói khi vết thương lành lại thế này đối với họ quá đỗi bình thường. Mai phe phẩy đôi tai, im lặng lắng nghe đứa con ngốc của mình lăn lộn kêu la, thỉnh thoảng khi Ban lăn qua trước mặt, y sẽ đưa chân vỗ nhẹ hai cái vào người nhóc con để an ủi.
Kevin vừa cầm miếng thịt khô nhâm nhi vừa xem trò vui, còn không quên chỉ đạo: "Ê ê– Nhích sang trái một chút, trái! Đúng rồi, chỗ đó còn chưa lau sạch đâu."
Ban vừa khóc thút thít vừa giãy giụa trên nền đất.
Oswid không cảm thấy đói lắm. Hắn khoanh tay đứng bên cạnh, hết nhìn Kevin lại quay sang nhìn nhóc sư tử con đang khóc lóc om sòm, vẻ mặt mang một loại cảm xúc rất khó tả.. Cảnh tượng trước mắt thực sự quá quen thuộc, vì năm xưa tên Kevin khốn kiếp này cũng từng đối xử với hắn như thế!
…..
Oswid khi đó vẫn còn là một nhóc con ngang bướng, hắn bị ép phải theo Kevin học kiếm thuật và cận chiến. Về phương diện này, Kevin là một người "thầy" rất cầu toàn, anh khắt khe đến mức cực đoan về từng chi tiết nhỏ.
Nhanh hơn một chút hay chậm hơn một chút, hoặc sai lệch dù chỉ một li thôi cũng phải làm lại từ đầu.
Cách này đủ để bào mòn toàn bộ sự kiên nhẫn và lòng nhiệt huyết của một đứa nhỏ, huống hồ chi Oswid khi đó vốn đã là một đứa nhóc chẳng có nhiều kiên nhẫn.
Thế nên hắn bắt đầu nghĩ đủ trò để nghịch ngợm, quậy phá. Tuyệt chiêu của nhóc Oswid là khoanh tay, dứt khoát ngồi phịch xuống đất, vắt chéo chân, mặc cho Kevin lải nhải gì cũng không thèm nghe, đánh chết hắn cũng không chịu đứng dậy.
Điều tệ hơn mà nhóc Oswid không thể ngờ tới là lòng kiên nhẫn của Kevin còn ít hơn nó, mà trong lòng anh trước giờ hoàn toàn chưa từng có khái niệm "kính già, yêu trẻ". Nói đánh là đánh, ra tay không chút nương tình.
Kevin thuở đó cũng bị trò nằm vạ của Oswid chọc cho vừa bực vừa buồn cười, thế là anh tiện tay túm luôn cổ áo của nhóc kéo đi xềnh xệch.
Trọng lượng của nhóc Oswid tám tuổi đối với Kevin nhẹ như bông, anh mây trôi nước chảy túm cổ áo nhóc con lôi đi khắp nhà, không gặp chút trở ngại nào. Chẳng những thế y còn giở giọng khốn nạn với Oswid: "Nào– nghiêng sang trái một chút, bên trái… Đúng rồi! giờ thì sang phải chút nào.. Tốt! cứ thế đi nhé, tiện thể lau sạch sàn nhà giúp lão I
-an luôn."
Kevin nắm rõ tâm lý đối nghịch của nhóc Oswid, khi muốn hắn làm gì, anh đều sẽ nói theo hướng ngược lại. Chẳng hạn như khi muốn Oswid đi về hướng Đông thì anh sẽ chỉ về đằng Tây, khi anh muốn hắn tiến lên thì sẽ bảo lùi lại. Chung quy cách làm này rất dễ khiến người ta tức phun máu.
….
Oswid hồi tưởng lại những trò ngốc nghếch của bản thân khi xưa, ủ ê vuốt mặt mình.
Khoé mắt Kevin liếc thấy hành động vừa rồi của Oswid. Anh quay đầu lại, châm chọc:"Sao thế? Đang hồi tưởng lại đoạn quá khứ không muốn nhớ à?"
Oswid mặt mày lạnh lùng ngẩng lên nhìn anh: "Ngươi còn dám nhắc sao?"
Kevin thản nhiên đáp: "Sao lại không dám? Người ăn vạ vô lý đâu phải ta."
Kevin vẫn đang nhai thịt khô, gò má phồng lên một chút, khớp xương gần tai hơi động đậy, trông có vẻ ăn rất ngon lành. Oswid nhìn anh một lúc lâu, cảm thấy chân răng hơi ngưa ngứa, hắn l**m chân răng, hỏi:" Nhà ngươi rốt cuộc có hiểu hai chữ "Hoàng Đế" nghĩa là gì không?!"
Kevin khựng lại: "……" Không ổn, lại quên mất rồi!
Oswid lạnh lùng nói tiếp: "Ta có thể không giỏi những thứ khác, nhưng trí nhớ thì rất tốt. Câu nói yêu thích của ta là "có vay có trả"."
Kevin: "……Trả thế nào?"
"Mio—" Oswid quay đầu gọi.
"Bệ hạ có gì dặn dò ạ?" Mio bước tới hỏi.
"Cửa xe ngựa bị tháo mất rồi, ai tháo thì người đó sửa." Oswid hất cằm về phía Kevin, nói: "Lát nữa tìm vài người trói hắn lại, dang tay dang chân ra buộc trước cửa xe để chắn gió."
Mio: "……"
Kevin: "………………………………"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!