Chương 6: -Vùng Lưu Tán-3

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khi Kevin nhảy xuống từ mái nhà, anh vừa vặn đối mặt với con sói đen đang lao tới.

Anh vội vàng phanh gấp, nhưng vì tốc độ di chuyển quá nhanh, theo quán tính loạng choạng mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững. Kevin ngẩng đầu lên, suýt nữa thì mũi dán vào mũi của con sói đen.

Kevin: "…"

Một người một thú nhất thời không kịp phản ứng, cùng ngớ người tại chỗ.

Kevin nín thở, chỉ cảm thấy từ lúc bò lên khỏi lòng đất đến giờ còn chưa tới một ngày mà đã quá k*ch th*ch, thà chui xuống đất nằm lại còn hơn!

Đôi mắt đỏ như máu của sói đen đảo nhanh, vuốt sói sắc nhọn lóe sáng trong đêm, vồ mạnh về phía anh.

Kevin ngửa đầu, khụy gối, ngồi rạp xuống đất để né tránh vuốt sói gần trong gang tấc. Nhưng anh còn chưa kịp đứng thẳng dậy thì sói đen đã vung thêm một vuốt nữa.

"Tránh ra!"

Âm thanh của thứ gì đó bị va vào vách tường đá vang lên một tiếng "Rầm". Kevin theo phản xạ nheo mắt lại, tầm nhìn trước mắt hơi nhoè đi.

Con sói đen gầm lên giận dữ, thân hình to lớn và cường tráng của nó đè sập một góc tường, đá vụn rơi lả tả.

Oswid đang nằm trên đất lau khóe miệng, rồi lăn thêm một vòng ngồi dậy bên cạnh Kevin, giễu cợt: "Ngài Fassbinder thân ái – người đang cầm dao găm, lần sau ngài còn định trèo tường nữa không?"

"Ngươi còn sung sức thế hả?" Kevin mạnh mẽ đẩy Oswid một cái, cả hai cố gắng băng qua con hẻm bên cạnh để tránh khỏi tầm mắt sói đen.

Sói bị đâm sầm vào tường không vội đuổi theo. Ngược lại, cổ họng nó còn đang phát ra những tiếng gầm gừ trầm thấp theo một tiết tấu nào đó, rồi nó ngửa đầu, tru lên một tiếng dài.

Kevin lập tức đứng lại, anh túm lấy Oswid đang định chạy vào hẻm, hét lớn: "Đừng di chuyển."

Lúc nãy ở sòng bạc quá ồn ào, anh không thể nhận ra được, giờ đây cuối cùng hiểu ra thứ âm thanh "gầm gừ" đó là gì. Loại tiếng gầm gừ trầm thấp có tiết tấu kèm theo tiếng tru này anh vốn đã quen thuộc từ lâu. Đây chính là phương thức trao đổi thông tin đặc biệt của tộc Nhân Thú khổng lồ trên chiến trường, nó tương tự như một loại ám hiệu, ngoài những tộc nhân của bộ tộc này ra, không ai có thể hoàn toàn hiểu được.

Nhưng một khi con sói đen đã phát ra âm thanh kia, Kevin hiểu rằng bọn họ chắc chắn sẽ không còn cơ hội thoát ra khỏi con hẻm này được nữa. Quả nhiên, có một bóng đen to lớn lướt qua trước mắt anh–  Đó là sư tử mù, chân trước đang bị thương của nó hơi co lại, nó từ trên bức tường thấp nặng nề đáp xuống đất, vừa khéo chặn đứng lối thoát duy nhất của bọn họ.

"Mẹ kiếp!!!"

Oswid hoàn toàn không có tí xíu phẩm giá nào của một vị hoàng đế, hắn buột miệng chửi thề, theo bản năng xoay lưng áp sát vào người Kevin, cả hai tạo thành thế phòng thủ lưng tựa lưng.

Con sư tử to lớn cứ đứng ngay đó, đôi mắt của nó hiển nhiên chẳng nhìn thấy được thứ gì, khuôn mặt vẫn có chút ngơ ngác.

Kevin thoáng hoài nghi rằng nó là một con sư tử ngốc. Nó chỉ biết lắng nghe và hành động theo "ám hiệu" của sói đen, nhất nhất tuân theo hiệu lệnh để hành động, chặn kín đường lui của Kevin và Oswid.

Mắt sói đen đầy tơ máu, nó vốn đã là một con sói điên, lại còn kéo thêm một con sư tử ngốc cùng điên theo. Hai con mãnh thú dần dần ép sát về phía hai người…

Bàn chân to lớn của chúng có lớp đệm thịt, không hề tạo ra tiếng động khi đến gần, nhưng lại giống như tiếng tử thần đang đếm ngược.

Năm mét… ba mét… Mãnh thú lao đến vồ người.

Kevin vung dao chém thẳng vào bụng con sói đen.

Ngay khi vuốt sói sắp chạm vào mặt anh, lưỡi dao cũng đã kề sát bụng sói, một tiếng thét chói tai xé toang màn đêm, vang vọng vào tai hai người hai thú.

"Cha——!!!"

Tay Kevin run lên một cái, thầm nghĩ nhóc con kia chẳng phải đã đi theo Mio rồi sao? Sao lại xuất hiện ở đây nhận bừa ai làm cha nữa?!

Ngay giây tiếp theo, Kevin bị một vật thể gì đó như đạn đại bác tông sầm vào người khiến anh loạng choạng té ngửa về phía sau, kéo theo Oswid cùng ngã lăn ra đất.

Đồng thời có những tiếng bước chân lộn xộn vang lên dồn dập, nhanh chóng bao vây xung quanh bọn họ. Khi Kevin xoay người ngồi dậy thì đã thấy một nhóm quân Thanh Đồng đang vây kín hai con mãnh thú. Nhóc con kia thì đã biến trở về thành sư tử, nó giơ vuốt chân trước vả mạnh vào mặt con sói đen, rồi lại đẩy sư tử mù sang một bên. Nhóc sư tử xoè hai chân trước, quấn quít chà chà vào mặt sư tử mù một hồi lâu mới chịu ngừng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!