Chương 49: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-6

"Cái này… " Kevin nhìn đống thi thể nằm ngổn ngang phía trước, sắc mặt dần trở nên lạnh lẽo: "Có người từ đầu bên kia tấn công vào sao?"

Anh nói xong lại lắc đầu, tự phủ nhận giả thuyết này.

Chưa bàn đến khả năng đầu bên kia của đường hầm bí mật có bị người khác phát hiện hay không, dù thực sự bị phát hiện rồi từ phía đó tấn công vào, thì trong mật đạo cũng có hai đội quân trấn giữ.

Trong hoàn cảnh chật hẹp thế này, dựa vào địa hình để thực hiện chiến thuật "một người giữ cửa, vạn người khó qua" cũng không phải vấn đề. Hơn nữa nếu đánh theo cách đó mà có thương vong, thì xác chết cũng sẽ tập trung tại gần lối ra ở phía trước, không thể xuất hiện tình trạng thi thể nằm lẻ tẻ rải rác ở đoạn giữa đường hầm thế này.

Vạn nhất dù là đám Sa Quỷ đuổi tới, chúng có thể như cơn cuồng phong, một đường giết thẳng từ đầu đến cuối, cũng sẽ không xuất hiện tình trạng tương tự. Bởi vì Sa Quỷ khi giết người sẽ không để lại thi thể hoàn chỉnh.

Oswid dừng bước, Kevin từ lưng hắn nhảy xuống, sải bước đi tới chỗ mấy cái xác phía trước.

Mấy cái xác này có vài cái ngã nghiêng sang một bên, phần lớn là quỳ rạp xuống đất, tóm lại đều không nhìn rõ mặt.

Oswid bước thêm hai bước, giơ móng trước lên định lật một cái xác ngửa ra để nhìn cho rõ, nhưng thử hai lần vẫn không thành công.

"Móng chó thì đừng có táy máy ở đây."

Kevin không khách khí đẩy Oswid sang một bên, vừa nhíu mày cẩn thận lật xác chết lên, vừa lẩm bẩm một câu: "Tư thế kỳ lạ thật đấy…"

Một con Thiên Lang đường hoàng lại bị người ta mạnh mồm gọi là chó, Oswid rất muốn đạp cho tên này một phát, nhưng người nói lại là Kevin, hắn chỉ đành khịt mũi, bực bội phân trần: "Ngươi thử đột nhiên mọc thêm hai chân xem có dễ điều khiển không."

Kevin đáp ngay không cần nghĩ: "Tay chân vụng về thì đừng tìm lý do bao biện. Lúc ngươi chưa đầy một tuổi chẳng phải cũng bò bằng bốn chân sao? Coi như sống lại thời thơ ấu đi."

"…" Oswid mơ hồ cảm thấy tương lai sau này chắc chắn mỗi ngày đều bị tên này lôi ra làm thú tiêu khiển, rất muốn phản bác. Thế nhưng nghĩ kỹ lại, lời này cũng rất có lý, muốn phản bác cũng chẳng biết nên nói từ đâu.

"Ngươi nhìn tư thế của những người này xem." Kevin vừa lật xác chết trước chân, vừa hất cằm chỉ vào những cái xác trong tầm mắt: "Hình như đều bị ngược hết rồi."

Oswid không kịp phản ứng: "Ngược gì?"

Kevin quay người vỗ một cái vào cổ hắn, nói: "Nếu tấn công từ phía trước, ví dụ như ta đánh ngươi một cái như thế này, ngươi sẽ ngã về hướng nào?"

"Phía sau." Oswid trầm giọng đáp.

Hắn lúc này đã hiểu ý của Kevin: Nếu tấn công hoặc va chạm đến từ phía đối diện, người bị đánh theo lẽ thường sẽ ngã về phía sau. Nhưng những thi thể này đều có xu hướng ngã ra đằng trước.

"Chẳng lẽ họ bị tấn công từ phía sau?"

Oswid nói xong lại thấy khó hiểu: "Chúng ta đuổi theo sau họ, nếu có người tấn công từ phía sau, tại sao chúng ta không gặp?"

"Cho nên mới kỳ lạ…" Kevin thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn kỹ thi thể vừa bị anh lật lên, rất nhanh đã phát hiện ra một vấn đề khác.

Lần này không cần anh nhắc nhở, Oswid cũng nhìn thấy — biểu cảm của cái xác chết bị lật lên trông rất quái dị, hắn trợn tròn mắt, đồng tử tuy đã giãn ra, nhưng có thể thấy được trước khi chết đã nhìn thấy thứ gì đó khiến cho hắn rất kinh ngạc. Nhưng không phải vì sợ, khoé miệng của hắn vẫn còn hơi cong, như đang cười.

Đây là điểm quái dị nhất, chỉ nhìn nửa khuôn mặt trên, người này trong khoảnh khắc sắp chết hẳn là kinh ngạc tột độ, nhưng nửa khuôn mặt dưới lại tỏ ra hiền hòa và mãn nguyện. Hai loại cảm xúc này hòa trộn trên cùng một khuôn mặt, trông cực kỳ không hài hòa.

Nhìn lâu sẽ khiến người ta rợn gai óc.

Họ liên tiếp lật xem tất cả thi thể trong khu vực này, phát hiện biểu cảm của những người chết gần như giống hệt nhau, trên người họ cũng không tìm thấy vết thương chí mạng nào, thậm chí có người hoàn toàn không có vết thương.

Cả hai rơi vào trầm tư….

Rốt cuộc là thứ gì mới có thể khiến người nhìn thấy lộ ra biểu cảm như vậy?

Quan trọng hơn, thứ đó còn có thể khiến người ta chết ngay khi lộ ra biểu cảm đó?

Nhất thời không thể nắm bắt được manh mối gì. Kevin lắc đầu nói: "Đi về phía trước xem sao."

Anh nhảy lên lưng Oswid, Thiên Lang hạ giọng dặn dò một câu: "Bám chắc vào" rồi lại phi nhanh trong đường hầm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!