Chương 46: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-3

Từ khi Oswid có ký ức, hắn gần như chưa bao giờ mơ thấy cha mẹ mình. Hiếm hoi lắm cũng chỉ nghe thấy những danh xưng không mấy thân thiết như "lão gia Pah" và "phu nhân" từ miệng một người hầu nào đó trong mơ.

Suy cho cùng, nguyên nhân là do hai bậc phụ huynh nhà Pah này đối với hắn quá mức hời hợt. Xét theo hướng cay nghiệt thì so với cha mẹ, họ giống như những người nhận nuôi hắn hơn.

Ngoài một trang viên cũ kỹ, một quản gia già và vài người hầu mắt để trên đầu, họ hoàn toàn không cho Oswid bất cứ thứ gì mà bậc làm cha làm mẹ bình thường sẽ cho con của họ, ví dụ như sự thân thiết và quan tâm, an ủi và dạy dỗ.

Đừng nói đến những thứ đó, ngay cả roi vọt và quát mắng họ cũng chưa từng dành cho hắn.

Về dáng vẻ của lão gia Pah, khi hắn cố gắng hồi tưởng kỹ càng vẫn có thể nhớ được, dù sao thì vào một số dịp lễ, ngài Pah thỉnh thoảng nhớ ra trong trang viên cũ còn có một đứa con trai, nên dẫn người đến nhìn một cái. Tuy trên danh nghĩa là "đến thăm con trai", nhưng thực tế cũng chỉ là tìm quản gia I

-an hỏi han vài câu, tuyệt nhiên không nói với Oswid câu nào.

Còn về phu nhân Pah, Oswid thậm chí không thể nhớ được dáng vẻ của bà. Dù sao trong những năm đó, phu nhân Pah lâm bệnh nặng, nằm liệt giường. Số lần hắn có thể tiếp xúc với bà ít đến đáng thương, số lần gặp mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay, lần tiếp xúc lâu nhất có lẽ là trong đám tang của bà.

Tuy họ luôn lạnh nhạt với hắn, nhưng hắn thật sự chưa từng hận họ. Sự hận thù dù sao cũng phải có tình cảm sâu sắc làm tiền đề, mà Oswid chưa từng có tiền đề này.

Chỉ là khi còn nhỏ, hắn thi thoảng sẽ có chút khó hiểu, tại sao vợ chồng nhà Pah lại có thái độ như vậy với hắn? So với những đứa con khác của nhà Pah, hắn cũng không có nhiều hơn một cái đầu hay ít hơn một con mắt, tại sao chỉ có hắn bị phân biệt đối xử?

Trẻ con không hiểu yêu hận tình thù, cũng khó phân biệt được sự khác biệt tinh tế giữa các loại tình cảm khác nhau. Nhưng Oswid khi đó vẫn có thể thấy được, ít nhất cách đối xử của vợ chồng nhà Pah với hắn không giống như cách cha mẹ đối xử với con trai của mình.

Với đứa con do mình sinh ra, dù thích hay ghét, cũng sẽ được biểu đạt một cách thẳng thắn. Chẳng hề giống như những thứ tình cảm mà hắn nhận được; Lạnh nhạt, còn có chút do dự và xa cách.

Mãi về sau, khi hoàng đế Noel phái người đến đón hắn vào Huyền Cung, hắn mới hiểu được vì sao vợ chồng nhà Pah lại có thái độ như vậy với hắn — Đó là thái độ đối với một củ khoai lang nóng bỏng tay, không dám ném quá xa cũng không dám cầm quá gần, âu cũng là chuyện thường tình trong bản năng của con người.

Lúc Oswid nghe người được phái đến nói hắn là con trai của hoàng đế Noel, phản ứng đầu tiên của hắn là: Dù là ngươi hay chính hoàng đế Noel, tất cả các ngươi đều điên rồi!

Trong nhận thức của hắn, hoàng đế Noel không phải là người đáng ngưỡng mộ. Tin đồn về vị hoàng đế này rất nhiều, dù quanh năm sống trong trang viên cũ gần như cách biệt với thế giới, Oswid ít nhiều cũng nghe được vài điều lẻ tẻ từ những người hầu nhiều chuyện.

Vị hoàng đế này khi còn trẻ là một kẻ ăn chơi trác táng, tinh lực quá vượng, thay phụ nữ như thay áo. Đương nhiên, hoàng đế không bao giờ thừa nhận mình là kẻ cặn bã, luôn nhấn mạnh rằng gã yêu say đắm từng người phụ nữ đi qua đời mình.

Chỉ là sông tình của Noel lúc nào cũng nhỏ như mương rãnh, ba chìm bảy nổi là đến cuối, lên bờ là vĩnh biệt giang hồ. Khi gã nhảy vào con mương tình yêu tiếp theo, nếu có ai nhắc đến đoạn tình cảm trước kia, Noel sẽ luôn nói rằng: Khi đó ta trẻ người non dạ, không hiểu rõ tình cảm của mình.

Hoàng đế Noel "trẻ người non dạ" hơn ba mươi năm, cuối cùng cũng lười giương cao ngọn cờ "theo đuổi tình yêu chân chính". Bước sang tuổi trung niên gã càng phóng túng hơn trước.

Không biết là ý trời hay vì nguyên nhân nào khác, khi Noel cuối cùng cũng cảm thấy ăn chơi đã đời rồi, nên bắt đầu suy xét đến thế hệ tiếp theo, gã mới giật mình phát hiện bên cạnh mình chẳng có được bao nhiêu đứa con, hơn nữa đứa nào cũng chết yểu, cuối cùng chỉ còn sót lại một người con gái duy nhất.

Tên hoàng đế này có một loại cố chấp gần như điên cuồng với con trai, gã cho rằng đứa con gái duy nhất của gã không đủ năng lực để thừa kế toàn bộ Đế Quốc Kim Sư. Vì vậy hoàng đế Noel tuy đã ngoài năm mươi tuổi lại bắt đầu sự nghiệp phóng túng của mình, gã chăm chỉ "cày cấy" mấy năm mà không thu hoạch được cái giống gì.

Noel bất lực, cuối cùng cũng chịu chấp nhận số phận. Gã tự vả mặt mình, cố gắng nhớ lại những điều sai trái mà bản thân đã từng làm năm xưa, rà soát lại để xem thử có tìm ra được đứa con trai nào không…

Noel nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng chỉ nhớ ra một người – Chính là đứa nhỏ mà gã đã ném cho nhà Pah nuôi hộ năm đó.

Oswid không có chút xíu hảo cảm nào với lão hoàng đế từ trên trời rơi xuống rồi tự xưng là cha mình, chen chân vào cuộc sống của hắn, cũng không có chút khao khát nào đối với Ô Kim Huyền Cung đại diện cho quyền lực và địa vị cao nhất ở Kim Sư.

Nói chính xác, đó là hai năm mà tâm trạng của hắn rơi xuống đáy vực.

Đầu tiên là nhận được tin chỉ huy quân đoàn Thanh Đồng – Kevin•Fassbinder đã chết trên chiến trường, không bao giờ có cơ hội gặp lại được nữa. Tiếp theo là gia tộc Pah bị diệt sạch, trang viên Parson cũ – nơi hắn sinh sống và lớn lên cũng bị phá hủy, toàn bộ người trong trang viên đều bị giết sạch. Nếu năm đó Oswid không đưa I

-an đến Huyền Cung, thì có lẽ tất cả những người liên quan đến ký ức thời thơ ấu và niên thiếu của hắn đều không còn ai.

Giống như muốn xóa sạch quá khứ của hắn vậy.

Trong tình cảnh đó, quan hệ giữa Oswid và hoàng đế Noel tốt đẹp mới lạ. Lúc bị đưa đến Huyền Cung, hắn chỉ mới hơn mười tuổi. Cuộc sống của hắn khi ấy chỉ có hai mục tiêu; Ban ngày chọc Noel tức nổ phổi, đêm xuống thì tìm cách trèo ra khỏi Huyền Cung, đi càng xa càng tốt, tránh gặp gã Noel chết tiệt và cái nơi quỷ quái này.

Hoàng đế Noel phát hiện ra ý đồ của Oswid, trực tiếp biến nơi ở của hắn thành nhà giam cao cấp, canh giữ nghiêm ngặt. Trong khoảng thời gian đó, Oswid tự học thành tài, thông thạo các loại kỹ năng cạy cửa mở khóa, đi đường này nhưng đánh đường kia, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Đáng tiếc, hoàng cung dù sao cũng là hoàng cung, vào đã không dễ, ra lại càng khó.

Trong khoảng thời gian đó ngoài ông I

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!