Thật ra khi nãy lúc nắm tay Oswid, Kevin đã cảm thấy lòng bàn tay hắn rất nóng, nhưng anh không để tâm. Dù sao thì thanh niên trẻ tuổi khí vượng, có những tên cả ngày cứ như cái lò sưởi di động, lòng bàn tay nóng cũng là chuyện bình thường.
Đặc biệt là trong môi trường quân ngũ, những người trẻ như vậy không hề ít, anh gần như đã quen.
Nhưng vầng trán nóng bừng như vậy thì không đơn thuần chỉ là hỏa khí vượng, đây rõ ràng là cơ thể có vấn đề.
"Ngươi bị sốt!" Kevin lại dùng mu bàn tay chạm vào trán Oswid thêm một lúc, dứt khoát đưa ra kết luận.
"Sao có thể?" Oswid đáp ngay không cần nghĩ: "Không bị lạnh, không bị nhiễm trùng, sao lại sốt?!"
"Cơ thể quá mệt mỏi cũng có thể dẫn đến tình trạng này, ngươi đừng vội phủ nhận như thế!" Kevin nhấn mạnh: "Hôm nay người cứ tối sầm mặt mũi không phải là ngươi sao? Đừng quên lời y quan nói."
Oswid không do dự đáp: "Đó là nói bậy! Cùng thức một đêm, đám người tóc bạc lơ phơ kia đều ổn sao ta lại có thể suy nhược? Còn sốt nữa chứ…"
Hoàng đế cười lạnh, mặt mày cau có khó chịu: "Ta lớn chừng này số lần ốm đau còn chưa đếm trên đầu ngón tay, sao lại có thể yếu đuối đến mức đó?!"
Kevin: "…"
Oswid càng nói mặt càng đen, rõ ràng là bị chọc trúng điểm G.
Nhưng tiếc là vừa nói xong, bước chân của hắn lại loạng choạng, đầu óc càng choáng váng hơn. Kevin nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy hắn, tức giận mắng: "Thừa nhận bị bệnh sẽ chết à?!"
Oswid nghiêm túc gật đầu: "Đúng!"
Kevin: "…"
Trong đầu vị thần ánh sáng vĩ đại tiền nhiệm lần đầu tiên sinh ra thứ gọi là "lương tâm", anh nhìn bộ dáng sắp chết vẫn mạnh miệng của hoàng đế, thật lòng rất muốn đạp cho hắn hai cước. Nhưng anh tự cho rằng thân là trưởng bối, thỉnh thoảng cũng phải có sự bao dung và thấu hiểu với đám hậu bối trẻ tuổi này: Muốn cứng miệng thì cứ cứng đi, dù sao lát nữa người bị ngất cũng không phải là mình.
"Được được được! Ngươi không có bệnh, chỉ là bị nóng trong người thôi, được chưa?" Kevin tức giận buông tay: "Ngươi thử đi thêm vài bước cho ta xem có đi thẳng được không, được thì chúng ta tiếp tục đi, không được thì ngồi xuống nghỉ ngơi một lát."
Oswid: "… Ngươi phân biệt được say rượu và xây xẩm không vậy?!"
Bệ hạ nói xong liền lạnh mặt, kiêu ngạo ngẩng cao đầu bước đi. Nhưng hắn vừa đi được hai bước thì đã bị Kevin túm chặt cổ tay, nói: "Thôi, ngươi ngồi xuống đây cho ta." Đi tiếp nữa chắc chắn sẽ đập đầu vào tường cho xem.
"Không!" Oswid phất tay kiên quyết không chấp nhận lời đề nghị này.
Kevin dở khóc dở cười: "Vừa rồi ai nói không vội lên đường, giờ cho ngươi nghỉ ngươi lại không chịu. Bệnh chống đối của ngươi nhiều năm như vậy vẫn chưa hết sao? Có cần ta chữa lại cho ngươi không?"
Oswid hừ một tiếng.
"Được rồi! Chân ta mỏi nhừ, không đi nổi nữa. Thỉnh cầu bệ hạ tôn kính hạ cố ngồi xuống, nghỉ ngơi một lát có được không?" Kevin lạnh nhạt khoanh tay liếc nhìn hoàng đế, trong lòng thầm nghĩ: Nể tình tên nhóc này đang bệnh tật…
Oswid biết tên hỗn trướng này hiếm khi cho người khác bậc thang, nếu không trượt xuống theo bậc thang này, lát nữa chắc chắn sẽ động tay động chân. Hắn cũng không cố chịu đựng nữa, trầm giọng "ừ" một tiếng, lẩm bẩm: "Vậy cũng được."
Kevin: "…" Đúng là được đằng chân lên đằng đầu, khen béo thì thở hồng hộc. Cả hai cũng không câu nệ gì, trực tiếp dựa vào vách đá ngồi xuống.
Lúc còn cắn răng chịu đựng, Oswid cảm thấy tình trạng của bản thân không đến nỗi nào. Nhưng khi được thả lỏng nghỉ ngơi, các triệu chứng đồng thời ập đến dữ dội hơn, đánh cho hắn choáng váng, trời đất quay cuồng, tim và mạch máu liên kết toàn thân đều có cảm giác no căng bất thường, như bị ai đó bơm đầy khí, có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Kevin tuy thừa lúc người ta đau ốm, không ngớt lời châm chọc, nhưng trong lòng cũng rất lo lắng. Nói ra thì có chút buồn cười, lý do khiến anh lo lắng và lý do Oswid cứng miệng giống nhau y hệt – chỉ thức trắng một đêm, với thể trạng và tố chất cơ thể của Oswid, sao có thể suy nhược đến mức này?! Đây rõ ràng không phải là quá mệt mỏi, cũng không đơn giản là sốt.
Để thuận tiện cho việc hành quân, đường hầm bí mật này được xây dựng khá rộng rãi, đủ cho Mã Ưng dang nửa cánh đi qua. Kevin ngồi co một gối đối diện Oswid, khuỷu tay đặt trên gối, vừa v**t v* hoa văn trên chuôi dao găm, vừa nhìn chằm chằm vào Oswid.
Hoàng đế đang nhắm mắt cúi đầu, lông mày nhíu chặt, ngón tay xoa nhẹ vào huyệt thái dương, rõ ràng là không còn sức lực để nói chuyện.
Vì cớ gì dẫn đến tình trạng này…
Kevin xét lại những người đã xuất hiện và sự việc đã xảy ra trong ngày hôm qua – cơn sốt của hoàng đế không giống như bệnh cũ tích tụ lâu ngày, giống do yếu tố đột ngột nào đó gây ra hơn. Có thể là gì đây…
Có liên quan đến huyền cơ trong bệ nước ở Thần Quan Viện? Hay là một đại thần hoặc vị chỉ huy nào đó trong cuộc họp mười hai người âm thầm giở trò? Hoặc là ——
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!