Chương 44: -Pháo Đài Cổ Hoa Hồng-1

Khi lao vào trong, Oswid đồng thời đẩy đổ một tảng đá lớn đứng sừng sững cạnh miệng hang, chắn ngang lối vào đường hầm nơi đại đội đang trú ẩn. Cánh cửa đá khổng lồ đang hạ xuống được che chắn, tiếp tục trượt xuống sau lưng tảng đá, đóng lại hoàn toàn, không một khe hở, chặn đứng mọi mối nguy từ bên ngoài có thể luồng lách vào.

Mọi chuyện diễn ra rất nhanh, hai người sau khi chạy lao vào đường hầm không kịp nghĩ thêm điều gì khác. Trước mắt chỉ có lũ Sa Quỷ đang điên cuồng bám sát gót, chui vào đường hầm theo họ.

Kevin vừa lăn vào trong hang đã lập tức bật dậy, quỳ một gối xuống đất. Anh nhanh nhẹn rút ba mũi tên từ ống tên sau lưng, đặt vào trường cung, vững vàng kéo căng dây cung…

Cánh cửa đá khổng lồ đã hạ xuống hơn nửa, chỉ còn một khe hở không tới đầu gối. Xoáy cát đập mạnh vào cửa đá, phát ra những tiếng vang trầm đục như sấm rền.

Kevin buông tay, ba mũi tên cùng lúc phóng ra, ghim thẳng vào con Sa Quỷ đã thò đầu qua khe cửa. Sa Quỷ gào thét điên cuồng, nó rướng người cố chui vào trong nhưng vừa đúng lúc cánh cổng ầm ầm hạ xuống, đóng chặt đường hầm.

Sa Quỷ bị cửa đá chém làm đôi, nửa trong nửa ngoài. Tiếng gào bén nhọn của nó như vọng lại từ cả hai phía, nghe vô cùng rợn người.

Kevin lập tức thả dây cung, ba mũi tên mạnh mẽ lao vút trong không khí, từng mũi ghim chặt phần thân của Sa Quỷ đang kẹp trong đường hầm xuống đất. Oswid bồi thêm cho nó một kiếm, Sa Quỷ đang vùng vẫy cuối cùng cũng buông xuôi. Thân xác của nó hoá thành một nhúm cát khô vô hồn, rải đầy trên nền đất gần cửa hang.

Mọi chuyện tạm thời kết thúc, cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi.

Kevin tháo mũi tên, buông trường cung trên tay xuống, liếc nhìn Oswid: "Sinia mà ngươi ôm đâu rồi?"

"Khi nãy tiện tay nhét cho người nào đó, đang ở hang bên cạnh…" Oswid nói đến đây, sắc mặt cũng không được tốt lắm: "Sẽ có người chăm sóc con bé."

"Vậy đây là…" Kevin đứng dậy, đảo mắt nhìn xung quanh một vòng, trên vách hang hễ cách một đoạn sẽ có một viên huỳnh thạch được khảm vào, lấp lánh như những ngôi sao trên bầu trời đêm, miễn cưỡng làm đèn soi sáng cho con đường gồ ghề. Nhưng ánh sáng từ huỳnh thạch quá yếu ớt, con đường phía trước vẫn tối đen như mực, không thấy điểm cuối. 

"Đây là đường hầm bí mật của Kim Sư trong truyền thuyết mà Theodore… À không, Sa Quỷ nhắc đến." Oswid quay sang nhìn thấy gương mặt tò mò của Kevin, hắn giải thích một chút, rồi khó hiểu hỏi: "Ngươi không biết sao? Chẳng phải ngươi sống lâu hơn rùa à?! Sao lại không biết thứ này?"

"Cái so sánh gì vậy?! Dựa vào việc ta lười đánh ngươi hả?" Kevin tức giận: "Sống lâu không có nghĩa là ta luôn lăn lộn trong quân đoàn, như vậy quá dễ bị mọi người phát hiện ra bất thường. Hơn nữa, ta còn bị chôn xuống đất mấy lần, ngủ rất nhiều năm."

Oswid từ từ đi đến cửa hang, rút thanh kiếm cắm xuống đất trong đóng bụi cát ra, rồi nhặt mũi tên ném cho Kevin: "Đường hầm bí mật này được xây dựng từ rất lâu trước đây, đâu đó hơn hai trăm năm, trải qua bốn đời hoàng đế mới xong. Đời cuối cùng là Basserman, ta tưởng ngươi sẽ nghe ngóng được chút gì đó."

Kevin nhún vai: "Vậy thì ta không biết chuyện này cũng bình thường, ta chỉ mới ra ngoài lăn lộn từ thời Basserman."

Oswid ghét bỏ hừ lạnh, ôm kiếm dựa vào vách đá ngồi xuống đất: "Có một chuyện ta nghĩ mãi không thông…"

"Sao lại ngồi xuống rồi?" Kevin đứng trước mặt Oswid, dùng mũi chân đá đá vào người hắn: "Miệng và chân của ngươi chỉ dùng được một thứ thôi sao? Vừa đi vừa nói không được à?!"

Oswid ngồi co gối, hai tay đặt trên đầu gối: "Chờ chút đã, mắt ta giờ không nhìn thấy được gì."

Kevin nhíu mày, dứt khoát ngồi xổm xuống trước mặt hoàng đế, đưa tay kéo mí mắt hắn, nhìn thật kỹ: "Mắt mũi sao cứ hở tí là tối sầm? Ngươi đúng là chỉ khỏe mã thôi."

Oswid: "… Vớ vẩn."

Hoàng đế vốn không thèm so đo việc Kevin sờ lung tung trên mắt mình, nghe thấy câu này liền nổi cáu, hắn đưa tay hất mạnh tay anh qua một bên: "Đừng có lằng nhằng. Ngài Fassbinder, ta đang hỏi chuyện ngài đó."

Kevin lắc đầu, cười bất lực: "Ta chỉ xem mắt ngươi thôi, có bịt miệng ngươi đâu? Không thông chỗ nào thì hỏi đi."

"Ngươi sống lâu như vậy, sao lúc đến trang viên Parson lại có dáng vẻ như chỉ mới mười bảy, mười tám tuổi?" Oswid nhắm mắt, tiếp tục hỏi: "Chẳng lẽ ngươi còn có khả năng sống càng lâu thì càng trẻ lại?"

Kevin đáp: "Ta từng nói rồi, bị đâm xuyên tim mới chết."

Oswid: "Vậy thì?"

"Vậy thì những thứ khác thật ra cũng chẳng khác gì ngươi. Ví dụ như khi ta tử trận trên chiến trường, dáng vẻ của ta sẽ dừng lại ở thời điểm đó, cho đến khi tỉnh lại. Sau đó ta sẽ bắt đầu già đi như người bình thường. Nếu lần này may mắn không gặp bất trắc gì, có thể sống đến già rồi chết đi một cách an ổn, vậy thì ta sẽ biến lại thành dáng vẻ lúc nhỏ vào lần tỉnh lại tiếp theo, rồi cứ tiếp tục lớn lên lần nữa.

Ngoài việc vết thương sẽ lành lại ra, ta cũng không có chỗ nào khác người bình thường."

Oswid nghe xong không nói gì.

Im ắng thêm một lúc, hắn tựa đầu vào vách đá phía sau, đôi mắt vẫn khép hờ, lơ đãng nói: "Nói vậy.. Dường như chẳng khác gì đã từng trải qua rất nhiều kiếp người."

Kevin hơi mím môi, đáp: "Cũng gần như vậy, trừ việc ta vẫn có thể nhớ được mọi thứ trong ngần ấy năm, quả thật giống như đã sống qua rất nhiều kiếp người."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!