*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Rốt cuộc đây là cái lý do quỷ quái gì vậy?!" Trong lòng không thoải mái, sắc mặt của Oswid cũng chẳng thể nào tốt đẹp được.
Liên tục bày tỏ sự yêu thích với chính mình, thật sự quá vô sỉ, Kevin cũng không muốn lặp lại cái lý do quỷ quái đó nữa, chỉ khoát tay nói: "Đại khái là như vậy đó, chẳng phải ngươi thấy thần ánh sáng khá thuận mắt sao, tin rằng ngươi có thể hiểu được lý do của ta, ta nhất định phải đến Pháo Đài Cổ Hoa Hồng."
Oswid không chút do dự nói: "Ta không hiểu, ngươi cũng bớt mơ mộng đi, lần này cỡ nào ta cũng không để ngươi đi đâu. Huống chi ngươi từ trước đến giờ cũng chưa từng chủ động nhắc tới Fae, sao đột nhiên lại thích hắn rồi, lừa quỷ hả?"
Một mặt hoàng đế cảm thấy Kevin không thể nào chỉ vì Fae mà bất chấp nguy hiểm, y khăng khăng đòi đi Pháo Đài Cổ Hoa Hồng nhất định là có nguyên nhân khác. Nhưng ở Pháo Đài Cổ Hoa Hồng đó có cái gì đáng để y kiên trì như vậy? Ở đó ngoại trừ tường đổ ngói nát thì chỉ có cát vàng ngập trời, ngoại trừ vì Fae, còn có thể vì cái gì nữa chứ?!
Tự cho rằng mình đã phân tích một cách lý trí, cảm giác khó chịu trong lòng Oswid không giảm mà còn tăng lên, sắc mặt càng thêm nặng nề.
Kevin không hề hay biết vẫn vô tư nói tiếp: "Ai nói chủ động nhắc tới mới gọi là thích, ta đây——"
Anh nói được một nửa thì đột nhiên im bặt, sau đó quay đầu nhìn về phía hành lang dẫn đến nội viện. Oswid mặt đen như đáy nồi bên này còn chưa kịp thu lại cảm xúc, cũng quay đầu nhìn theo.
Một bóng người vừa rẽ vào hành lang đang run rẩy dừng bước: "Bệ hạ, ngài chỉ huy… chào buổi sáng."
"Chào." Kevin gật đầu với y.
Kể từ khi Kevin dùng vuốt gà dọa khóc Sinia, để tránh cô nhóc lại bị hoảng sợ, cũng để tránh Kevin bị cô bé vụng về chạm vào vết thương, Oswid buộc phải ra lệnh cấm túc cho bé thêm lần nữa.
Nhưng lệnh cấm túc này không hề hà khắc, không yêu cầu Sinia cả ngày phải ở trong phòng không được ra ngoài như lần trước. Lệnh gọi là "cấm túc" này chỉ là cấm cô bé không được tùy tiện chạy vào phòng Kevin mà thôi. Sinia rất thích Kevin, hơn nữa vì thiếu đi một người kể chuyện, bé khóc nháo mấy ngày. Khóc xong thì lại tìm cậu thiếu niên ăn nói dễ nghe – Angel.
"Thứ ngươi đang ôm trong tay là gì vậy?"
Đường đường là hoàng đế và tổng chỉ huy quân đoàn lại đứng đây cãi nhau ấu trĩ như vậy, sau đó lại bị người ta bắt gặp, Oswid cảm thấy hơi mất mặt. Hắn ngửi thấy một mùi hương hoa nhàn nhạt, liền nhân cơ hội chuyển chủ đề.
Chỉ là hắn quên mất bản thân đang mang một bộ mặt đáy nồi, mở miệng hỏi chuyện chẳng khác nào đang trách móc gay gắt, dọa cho Angel nhút nhát cứng đờ như một khúc gỗ.
Thiếu niên giống như một con thỏ nhỏ bị mãnh thú doạ cho kinh hãi, run rẩy ôm cành hoa trong lòng giải thích: "Hôm qua điện hạ Sinia hỏi thần hoa hồng Dorothy(*) trông như thế nào, thần mới đi tìm hái một cành về cho điện hạ."
"Hoa hồng Dorothy ở chỗ chúng ta rất hiếm." Kevin nói.
Angel rụt rè gật đầu: "Thần vốn định vẽ một bức tranh cho điện hạ xem, kết quả vừa hay nhìn thấy trên vách đá sau doanh trại mọc ra một cành, liền đến hái về."
Trên cánh tay đang ôm cành hoa của thiếu niên còn bị xước một mảng, quả nhiên là đã tốn không ít công sức.
"Ta rất vui vì ngươi coi trọng Sinia, nhưng lần sau không cần phải nghiêm túc như thế, nhỡ đâu ngã lộn cổ từ trên vách đá xuống thì không ai cứu được ngươi đâu." Oswid nói.
Angel: "…"
Sắc mặt của hoàng đế hiển nhiên vẫn chưa chuyển sang kênh "vui vẻ", vô tình tạo nên sự tương phản rõ rệt với nội dung lời nói, hình thành một cảm giác châm biếm kỳ lạ.
Sau khi tùy tiện hỏi thêm mấy câu, Oswid khoát tay, ra hiệu cho Angel lui xuống tìm Sinia.
Angel vô tình nghe được Hoàng đế và ngài tổng chỉ huy tranh luận vấn đề "thích hay không thích" hiển nhiên cũng có chút xấu hổ, vừa được cho phép liền vội vã chạy đi.
Người bị hoàng đế định nghĩa là người ngoài vừa rời khỏi, hắn lập tức kéo mặt xuống, dứt khoát nói với Kevin: "Muốn đi Pháo Đài Cổ Hoa Hồng.. Bỏ đi! Ta nói không đi được thì chính là không đi được."
Hoàng đế nói xong thì quay người bước nhanh về phòng họp.
Kevin nhướng mày, cảm thấy khó hiểu trước trò hờn dỗi vô cớ của hoàng đế bệ hạ.
"Tính tình ta dạo này thật ôn hòa…" Anh tự lẩm bẩm một câu. Nếu là trước đây, nói ba câu không hợp ý là có thể trực tiếp động thủ rồi, đặc biệt là đối với loại người không cần phải khách khí như tên Oswid này. Kevin lắc đầu thở dài, rồi theo chân hoàng đế quay về phòng họp, định bụng sau khi ăn sáng xong sẽ nói chuyện riêng với Oswid lần nữa, nếu không được thì đành phải động thủ thôi.
Sau khi được nghỉ ngơi ăn uống, đầu óc của mọi người cũng tỉnh táo hơn chút, tất cả lại ngồi vào bàn họp, hiệu suất thảo luận cũng cao hơn nhiều.
Lần này rất nhanh đã xác định được người dẫn đầu đoàn "thương buôn" đi Pháo Đài Cổ Hoa Hồng, là phó chỉ huy của quân đoàn Xích Thiết – Wood. Mà Nick – từng là đội phó của đội tinh nhuệ đi đến Mộ Thần Fae lần trước cũng trở thành phó tướng cho Wood trong chuyến đi này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!