Chương 40: -Ô Kim Huyền Cung-4

"Lúc ta còn rất nhỏ, mỗi khi đọc những truyền thuyết liên quan đến Fae, ta cảm thấy mình nhất định có thể trở nên mạnh mẽ và toàn năng. Cho nên ta hy vọng một vị thần có thể khiến người ta tràn đầy dũng khí như vậy, có thể tồn tại lâu hơn một chút."

***

Kevin: "…"

Oswid không nghe thấy anh trả lời, liền quay đầu nhìn anh một cái: "Sao, cảm thấy suy nghĩ của ta buồn cười lắm à?"

Kevin cười khan hai tiếng: "…Không có, không có."

"Mặc dù thời đại của thần đã qua từ lâu rồi, nhưng trên thực tế, những chuyện liên quan đến thần vẫn không ngừng xuất hiện." Oswid thờ ơ chỉ vào đài quan sát trên Thần Quan Viện bị bỏ lại phía xa: "Không nói xa xôi, chỉ riêng về các linh mục thôi, họ sinh ra đã có thể thông hiểu những chuyện người thường không biết, có thể nhìn thấy những cảnh tượng người thường không thấy, thậm chí có thể tiên đoán một số chuyện tương lai và sự hưng vong của đất nước.

Những điều này rõ ràng là di tích còn sót lại từ thời đại của thần. Linh Tộc cũng vậy, mặc dù họ bẩm sinh đã có vu thuật, nhưng phần thiên phú đó rõ ràng cũng thừa hưởng từ thần, dù tộc của họ chỉ là chi thứ."

Hoàng đế hiếm khi nói nhiều như vậy, khiến Kevin không nhịn được cứ mãi nhìn hắn: "Ngươi đang cố gắng chứng minh dấu vết của thần vẫn còn sao?"

Oswid dừng lại, trầm ngâm một lát rồi đáp: "Không chỉ là chứng minh… Nếu là Fae, ta hy vọng y vẫn còn tồn tại."

Kevin có thể cảm nhận được rằng Oswid luôn có ấn tượng tốt về Cựu Thần hơn Hậu Thần. Hơn nữa, hắn rất có thiện cảm với Fae hơn tất cả các vị thần lớn nhỏ khác. Kevin biết điều này nhưng không thể lý giải được.

Khi còn là Quang Minh thần, anh chẳng bao giờ để ý đến những chuyện này. Sau khi trở thành người thường, anh lại càng không quan tâm đến suy nghĩ và nhận xét của những người khác về các vị thần.

Nhưng giờ đây, anh đang chống khuỷu tay lên lan can sắt trên toà tháp cao, ngón tay cong cong đỡ cằm, thong thả nhìn Oswid thêm một lát rồi đột nhiên lên tiếng hỏi: "Tại sao?"

Oswid ngẩn người: "Hả?"

Kevin nói: "Tại sao thích Fae? Vì y là thần ánh sáng sao?"

Hoàng đế bệ hạ luôn treo bộ mặt cao cao tại thượng lạnh lùng khó ở quen rồi, giờ lại mở miệng thẳng thắn bày tỏ sở thích với một người nào đó quả thật có chút không quen. Chính xác hơn là hắn từ xưa đến nay đều không dễ dàng dùng từ "thích" để đánh giá một ai đó. Nhận được câu hỏi bất ngờ từ Kevin khiến hắn không biết nên trả lời hoặc phản bác thế nào.

Vì thế nên hắn lảng tránh từ "thích" này, suy nghĩ thêm một chút rồi từ tốn đáp lời: "Không có lý do gì cả, người nào  thuận mắt, người nào không thuận mắt còn phải cần lý do sao? Tất cả những gì ta biết về Fae đều đến từ "Thần Lịch". Quyển đó về sau cũng được thêm thắt, tô vẽ quá nhiều chi tiết, những gì ta thấy rất có thể không phải là hình ảnh chân thật nhất của Fae hoặc chỉ là một khía cạnh nổi trội của y, nhưng chí ít——"

Oswid nói đến đây thì dừng lại, ngước mắt nhìn toàn cảnh vương thành Saint Antis: "Lúc ta còn rất nhỏ, mỗi khi đọc những truyền thuyết liên quan đến Fae, ta cảm thấy mình nhất định có thể trở nên mạnh mẽ và toàn năng. Cho nên ta hy vọng một vị thần có thể khiến người ta tràn đầy dũng khí như vậy, có thể tồn tại lâu hơn một chút."

Kevin nghe đến ngây người, cuối cùng dở khóc dở cười hỏi lại: "Sống lâu hơn một chút để làm gì? Để tiếp thêm dũng khí cho những kẻ gan to tày trời như ngươi, suốt ngày đi khắp nơi khơi chuyện tìm đòn hả?"

Oswid bực bội lườm Kevin: "Điều kiện tiên quyết là phải gặp được người như ngươi, bằng không thì tiềm năng "khơi chuyện tìm đòn" này sẽ không được k*ch th*ch. Hơn nữa ta cũng không nói là hy vọng Fae sống mãi với thân phận thần ánh sáng, theo những gì được nói trong phần tiếp theo của "Thần Lịch", sau khi thần chết, có thể là sự khởi đầu của một cuộc sống mới, họ có thể trở thành bất kỳ người bình thường nào trên thế gian này, hoặc thần cũng có thể chọn cách ngủ say mãi mãi, không bao giờ tỉnh lại nữa. Ta hy vọng y không ngủ say mãi mãi, có thể vào luân hồi, một lần nữa sống lại dưới thân phận phàm nhân, tự mình cảm nhận thế giới do chính họ tạo ra —— Chậc, ngươi nhìn ta làm gì?!"

Kevin cuối cùng cũng không nhịn được mà cười phá lên, anh vỗ vai Oswid, nói: "Ngươi cả ngày cứ trưng bộ mặt đen sì, như thể ai cũng nợ ngươi một kho bạc, không ngờ lại có nhiều cảm khái đến vậy!"

"Ngươi không móc mỉa ta vài câu thì ngứa miệng à?" Hoàng đế bệ hạ ỷ vào chiều cao hơn gần một cái đầu, từ trên cao rũ mắt nhìn xuống Kevin.

"Ngươi có nghe kỹ lời mà Dorne nói không? Hắn ta nói trong cảnh tượng mà linh mục Mowgli nhìn thấy, dưới chân người được cho là Fae có vô số thi thể."

Kevin nói: "Ngươi giờ đang đứng đây viết tiểu luận tâm trạng, không sợ khi quay đầu lại phát hiện Fae thật sự không như ngươi nghĩ, lật đổ tất cả nhận thức của ngươi sao?"

Oswid hơi nhíu mày.

Điều khiến hắn để tâm nhất trong lời nói của Dorne vừa rồi chính là điểm này, dưới chân Fae có vô số thi thể, trên người còn dính đầy máu, hơn nữa sự xuất hiện của y lại có liên quan mật thiết đến vận mệnh quốc gia của Đế Quốc Kim Sư… theo lối suy nghĩ của người thường, những lời này gần như đang ám chỉ rằng; Fae tái xuất nhân gian rất có thể không thanh khiết thần thánh và thương xót thế nhân như người đời tưởng tượng.

"…Ta không tin lắm." Oswid trầm ổn bình thản đáp: "Cho dù cảnh tượng đó là thật, ta cũng cảm thấy có ẩn tình khác."

Kevin nhướng mày, không lập tức đáp lời. Nhìn biểu cảm dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó.

Một lát sau, anh bày ra bộ dáng lưu manh, không đứng đắn hỏi: "Này— Ta hỏi ngươi, nếu như Fae chuyển sinh thành một người như ta, ngươi thấy thế nào?"

Kevin căn bản chưa từng để thân phận hoàng đế của Oswid vào mắt, anh nói xong thì tiến đến gần, cánh tay lỏng lẻo gác lên vai hắn, vẻ mặt nhởn nhơ như chờ xem kịch vui, khoé mắt cong cong, tràn ngập ý cười.

Oswid đột ngột bị Kevin choàng vai thì hơi ngẩn người, hai mắt không tự chủ được, đầu tiên là nhìn vào đôi mắt đen láy của anh, sau đó hắn nhanh chóng dời tầm mắt đi, mặt không biến sắc, cười lạnh đáp: "Ha— Vậy thì ta đâm đầu vào tường chết quách đi cho xong!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!