*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sự tĩnh lặng này là thứ Kevin ghét nhất. Cứ như thể trong khoảnh khắc nào đó, tất cả mọi người đều chết, không còn tồn tại nữa, không có quá khứ cũng chẳng thấy tương lai. Điều này luôn khơi dậy trong anh một số ký ức chẳng mấy tốt đẹp, dù anh có thể nhận thức rõ hoàn cảnh yên ắng này là do trò quỷ của thứ gì…
Đó là chủng tộc hoang mạc sống ở phía tây đại lục, vì hành tung quỷ dị, kỳ lạ và hiểm độc mà phần lớn mọi người gọi chúng là Sa Quỷ. Mỗi khi có một số lượng nhất định Sa Quỷ vội vã đi ngang qua, bất cứ ai trong phạm vi trăm mét đều sẽ rơi vào ảo giác như bị ai đó bịt kín tai mắt – không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, cũng không nhìn thấy bất kỳ ai ngoài chính mình.
Tất nhiên, tình trạng này chỉ kéo dài trong thời gian rất ngắn, khoảng chừng hơn mười giây.
Nhưng trên chiến trường, dù chỉ mười mấy giây cũng đủ để đoạt mạng người. Vì thế nên trong những năm Kevin làm chỉ huy quân Thanh Đồng, hơn phân nửa thời gian của anh đều hao phí vào việc "phòng thủ những cuộc tập kích của Sa Quỷ", thậm chí cuối cùng còn "hy sinh" trên một chiến trường như vậy.
*Quỷ cát/ Sa quỷ:
"Âm hồn bất tán…" khuôn mặt anh trở nên lạnh lẽo, một tay đặt lên chuôi dao găm bên hông, thần kinh căng chặt như dây cung…
Đây gần như đã trở thành một phản xạ có điều kiện.
"Cạch—"
Cửa xe bỗng phát ra một tiếng động nhỏ.
Kevin lập tức bật dậy, vung dao chém mạnh, đâm thẳng vào cánh cửa.
Thể trạng của anh không hề cường tráng, các thớ cơ bắp trên người tuy săn chắt nhưng khá mỏng, anh hoàn toàn không có ưu thế về sức mạnh thể chất. Tuy nhiên kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm đã giúp anh tìm được cách tấn công ít tốn sức nhất nhưng đạt hiệu quả cao nhất. Cánh cửa xe kiên cố, nặng nề chỉ trong nháy mắt đã bị anh đâm thủng.
Khi anh xoay lưỡi dao, rút ra khỏi cánh cửa thì bản lề cửa liền đứt, cánh cửa đổ sập cái "Rầm".
Kevin: "…" Cái thứ đồ dỏm gì thế này?!
Một cơn gió hoang thổi quét qua bên ngoài xe, cuốn theo những viên đá nhỏ lẫn trong bụi cát va vào thành xe, phát ra hàng loạt tiếng "cạch cạch", âm thanh hoà lẫn vào nhau. Một nắm cát vụn theo luồng gió ùa vào từ cửa xe, trát thẳng vào mặt Kevin—
Sa Quỷ đã đi qua, thính giác khôi phục, ảo giác biến mất.
"Tốt lắm! Ta vừa mới xuống xe chưa đầy năm phút mà ngươi đã dỡ cửa xe của ta luôn rồi." Giọng của Oswid kèm theo tiếng bước chân sột soạt càng lúc càng gần: "Ngài Fassbinder, ngài rảnh dữ lắm hả?!"
"Ngứa đòn rồi phải không?" Kevin vừa bị Sa Quỷ quấy đến phát bực, chẳng buồn suy nghĩ đã đáp trả ngay.
Oswid: "…"
"Chúng thực sự chỉ là tình cờ đi ngang qua thôi sao?" Kevin quỳ một gối xuống cạnh cửa xe, vẫn giữ nguyên tư thế phòng thủ, tay siết chặt dao găm, nhìn quanh một lượt: "Làm sao có thể…"
Oswid bước lại gần, chống một cánh tay lên khung cửa xe, hờ hững nói: "Đây là vùng lưu tán, không phải chiến trường. Chuyện Sa Quỷ "tình cờ đi ngang qua" là chuyện thường tình."
"Sa Quỷ có thể biến bất kỳ nơi nào thành chiến trường, đến kiếp sau cũng đừng mong bọn chúng học được hai chữ "Quy tắc"." Kevin lạnh lùng đáp.
Oswid dùng hai ngón tay kẹp lấy mũi dao của Kevin, xoay nhẹ một cái, điều chỉnh hướng mũi dao rồi chậm rãi nói: "Theo bộ luật cũ ở Đế Quốc Kim Sư, kẻ dám chĩa mũi dao vào hoàng đế sẽ bị treo cổ lên ngọn tháp, phơi xác thị chúng…
…Hoàn toàn khỏa thân."
"Còn về cánh cửa xe này——"
Oswid lại dùng mũi chân đá đá cánh cửa bị đập nát trên đất, cười khẩy một tiếng, rồi nói gọn lỏn: "Đền!"
Kevin: "…" Đền ông nội ngươi!
Anh cài dao găm vào lại bên hông, hất tay Oswid ra khỏi khung cửa, rồi nhảy xuống xe.
Sau khi thính giác khôi phục, thế giới bên ngoài đột nhiên trở nên huyên náo dị thường—
Đây là một thị trấn vô cùng hỗn loạn. Nhà cửa, đền đài được xây dựng theo đủ loại phong cách kiến trúc khác nhau, nằm chen chúc lẫn lộn bất trật tự, cứ như thể đang giành đất xây nhà, chỗ nào chiếm được thì chỗ đó là của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!