Những ngày gần đây, địa phận Đế Quốc Kim Sư đón nhận một lượng lớn người tị nạn từ khắp nơi đổ về. Từ Thành Lôi Âm, Thành Bái Đạt, đến Bắc Phỉ Thúy rồi cả những người không có quốc tịch sống rải rác ở biên giới các nước, cũng có cả những người đến từ Vùng Du Tán.
Mục đích chính của dân tị nạn chỉ có một, chính là tìm kiếm Thánh Thủy.
Ba túi da Thánh Thủy mang về từ Thần Mộ Fae, Oswid đã dùng một túi đổ xuống sông Sousse. Hai túi còn lại, một đưa cho Dan, kèm theo một số thuốc ngừa côn trùng khác cho hắn và nhóm nhân thú mang về Thung Lũng. Túi cuối cùng Oswid giữ lại bên người.
"Người tị nạn đến bằng cách nào? Quân báo từ Xích Thiết quân đóng ở sông Kela gửi về thậm chí còn không phát hiện ra họ." Oswid trầm giọng hỏi.
"Một phần len qua Rừng Quỷ Nguyệt, số còn lại nghe nói đi đường vòng xa hơn, họ không rõ mục đích đóng quân của Quân đoàn Xích Thiết nên không dám mạo hiểm đi từ sông Kela." Chỉ huy Kỵ Binh Tuần Tra Peter đáp lời: "Saint Antis phòng thủ nghiêm ngặt, số người đi được đến đây chỉ là thiểu số. Phần lớn người tị nạn vẫn đang ở khu vực thành Cầm Diệp."
Oswid đứng ở tường thành trên cao, dõi mắt nhìn ra xa có thể nhìn thấy những con phố chỉnh tề của Vương Đô Saint Antis. Một số khu chợ tập trung đã bắt đầu nhộn nhịp trở lại, trên các trục đường chính, người dân qua lại tấp nập trước các quầy hàng và cửa hiệu, không khí sinh hoạt thường nhật dần dà được phục hồi.
Nhưng ở các góc phố, ngõ hẻm, thậm chí ở rìa đài phun nước tại quảng trường trung tâm đều có bóng dáng của những người ăn mặc rách rưới, dáng vẻ tiều tụy. Họ ngồi bệt dưới đất, trên lưng còn đeo những túi hành lý lớn nhỏ đủ kiểu, nam nữ già trẻ đều có đủ. Một số người ngồi quay quần bên nhau, trong đó còn có vài đứa bé nhỏ xíu, hình như là một gia đình.
"Đi vòng qua sông Kela, ngoài Rừng Quỷ Nguyệt ra, còn có Ưng Sơn."
Oswid nói: "Rừng Quỷ Nguyệt có nhiều mãnh thú, trên Ưng Sơn còn có một miệng núi lửa đang hoạt động. Dù là đường nào cũng có thể cướp đi nửa cái mạng của người bình thường."
Peter gật đầu: "Vì thế nên hầu hết những người tị nạn đều bị hoá đá nghiêm trọng, ta từng thấy có vài người già, trẻ em toàn thân cứng đờ, được người nhà khiêng đi. Thảm nhất là người phụ nữ kia, chồng cô ấy còn cao lớn hơn ta, cơ bắp cuồn cuộn, nhìn vào có thể tưởng tượng ra được anh ta nặng đến mức nào. Toàn thân y đã bị hoá đá, chỉ sót lại mỗi gương mặt là còn có thể cử động được.
Người phụ nữ đó đã cõng chồng mình băng qua rừng Quỷ Nguyệt, vượt cả quãng đường dài."
Peter càng nói càng xúc động, còn không ngừng thở dài, dường như vị kỵ sĩ lạnh lùng cưỡi ngựa ngày ngày đi tuần tra khắp vương đô không phải là anh.
Oswid sau khi nghe xong cũng rơi vào suy tư.
Ngày hôm sau, từ vùng ngoại ô đến các thị trấn, những túp lều vải thô sơ theo lệnh của hoàng đế được dựng lên khắp nơi, làm chỗ tạm trú cho những người tị nạn và một đài phân phát nước mới cũng được thiết lập. Tất cả những người tị nạn được phép tiến vào lãnh thổ Kim Sư, nhưng trước đó phải đăng ký tên tuổi và thông tin lý lịch. Hằng ngày họ sẽ đến đài phân phát nước để nhận Thánh Thủy, cứ như vậy tạm thời định cư ở đây.
Tin tức Kim Sư có Thánh Thủy nhanh chóng lan truyền khắp lục địa, chẳng mấy chốc đã thu hút thêm nhiều người đến từ quốc gia khác. Số lượng người dân di cư quá đông đảo, muốn không bị chú ý cũng khó. Quốc vương của hai thành bang lớn là thành Lôi Âm và thành Bái Đạt cùng một số tiểu quốc xung quanh dứt khoát phái người mang thư tín đến, rồi tự mình đi đến Kim Sư.
Chỉ có Bắc Phỉ Thúy là không kéo được mặt mũi xuống, nghe nói lão Sapir vẫn đang nằm liệt giường. Lão vốn đa nghi, khi ốm đau cũng không thích có người kề cận, lão chỉ tin tưởng con trai mình. Vậy nên mọi mệnh lệnh của Sapir đều được truyền đạt qua lời của đứa con trai út của lão – Bote.
Sapir không tận mắt chứng kiến tình cảnh bên ngoài, mà Bote lại là một tên ngốc kiêu ngạo ham ăn biếng làm, mỗi mệnh lệnh của đôi cha con cầm thú này hạ xuống đều khiến Bắc Phỉ Thúy ngày càng trở nên hỗn loạn.
Sapir hoàn toàn không thể hiểu được tại sao thần dân của lão lại lần lượt trốn đến Đế Quốc Kim Sư để tìm đường sống, lão cho rằng đó là hành động phản quốc, tuyệt đối không thể dung thứ. Sapir nổi giận đùng đùng, ban hành sắc lệnh cấm biên giới, phong tỏa toàn bộ khu vực biên giới quốc gia, không cho bất kỳ người dân nào vượt tuyến.
Oswid hay tin, liền ra lệnh cho Quân đoàn Xích Thiết đóng quân ở sông Kela phải tỉnh táo, đề cao cảnh giác. Theo đà này, Sapir có thể nổi điên cắn người bất cứ lúc nào.
…
Trong lúc tất cả các quốc gia lớn nhỏ trên lục địa đều đang hỗn loạn, tình trạng của Kevin bị giam trong phòng ngủ đến ngày hôm nay cũng phát sinh chút vấn đề.
Đó là một buổi chiều tà, mưa rả rít không ngừng. Lẫn trong tiếng mưa là những đợt sấm ầm ầm khiến người ta dễ cảm thấy bất an. Trong lúc Oswid đang họp bàn công vụ ở tiền sảnh, mí mắt trái cứ giật miết, hắn linh cảm có điềm chẳng lành, xử lý xong chuyện người tị nạn liền vội vã đi đến nội điện.
Khi hắn đang đi trên hành lang, chợt nghe thấy tiếng hét chói tai của Sinia từ trong phòng Kevin vọng đến, lông mày Oswid giật nảy, lập tức sải bước đi nhanh hơn.
Trong phòng ngủ, tiểu điện hạ Sinia đang ôm lấy cánh tay của Kevin, khóc thảm đến mức mặt mũi tèm nhem.
Kevin rất có kinh nghiệm đối phó với nhóc con nghịch ngợm, nhưng lại hoàn toàn bó tay với loại bé gái mềm mại như này. Anh đưa tay xoa xoa mái tóc mềm mại của Sinia, lúng túng an ủi: "Này… Khóc cái gì chứ, đừng khóc nữa, mũi dãi của nhóc dính đầy tay ta rồi, xấu mặt chưa kìa… Ừm.. Tay ta đầy máu nhưng ta còn chưa khóc, sao con lại khóc trước ta rồi?"
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tiểu điện hạ dường như đã nảy sinh tình cảm sâu đậm với ông chú này, mức độ thân thiết có lẽ chỉ đứng sau người cậu hoàng đế mặt đen của cô bé.
Bị "ông chú" khốn kiếp này an ủi lung tung một hồi, Sinia chẳng những không ngừng khóc mà còn gào khóc dữ dội hơn.
Cánh tay be bét máu thịt của Kevin bị cô bé ôm chặt vào lòng, máu tươi ướt đẫm bộ váy dài xinh xắn của bé. Cánh tay ấy càng lúc càng doạ người, da thịt bao quanh ngón tay dường như đã rụn hết, chỉ còn trơ xương, giống như một cái móng gà dài ngoẵng.
Sợ Sinia nhìn thêm vài cái sẽ càng hãi hơn, Kevin dứt khoát dùng cánh tay lành lặn còn lại che mắt cô bé.
Cô bé vẫn cố ôm lấy cánh tay của Kevin, giẫy giụa muốn hé mắt nhìn, nhưng lại sợ chạm vào vết thương của anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!