Chương 37: -Ô Kim Huyền Cung-1

"Trong cõi trần hiện tại, mọi người đều như nhau, thần mới là dị loại."

***

Vừa tỉnh dậy chỉ loay hoay tìm cách mở khóa, trong lòng thân thiết thăm hỏi một trăm tám mươi lượt tổ tông nhà hoàng đế, Kevin thật sự không còn tâm trí để xem xét quần áo trên người mình.

Anh cúi đầu nhìn một lát, nhịn không được hỏi: "Ai tắm cho ta vậy?"

Oswid hừ lạnh: "Cả người đầy thương tích quái dị như ngươi, tự nứt ra rồi tự lành lại, để người khác thấy được chắc? Ngươi nói xem ai tắm?"

Kevin: "…"

Thật ra sau khi nghe được câu trả lời này, anh chỉ cảm thấy hơi tiếc nuối vì "mất một cái cớ để ra ngoài".

Nhưng khi Kevin ngẩng đầu lên, anh phát hiện gương mặt của Oswid có gì đó hơi là lạ, ngoài vẻ lạnh lùng cao ngạo thường ngày còn có chút gì đó hơi mất tự nhiên. Dù chỉ thoáng qua một chút thôi, nhưng anh vẫn bắt được rất rõ ràng.

Thế là Kevin từ đầu đến chân vốn luôn thản nhiên bỗng dưng cũng bị mất tự nhiên theo. Hai người mắt to trừng mắt nhỏ thêm một lúc, sau đó chỉ đành lặng lẽ lướt qua cái chủ đề có gì đó không ổn này.

May mà cảm giác vừa rồi giống như mèo ngốc cào nhẹ một cái, xong liền thu móng, không để lại quá nhiều dấu vết.

Kevin đổi một tư thế thoải mái hơn tựa vào đầu giường, hất cằm về phía Oswid: "Được rồi! Ta lười tranh cãi với ngươi mấy chuyện này, cứ coi như là báo ứng vì đã làm cho tất cả các ngươi bất tỉnh ở trong lăng mộ đi. Đồ ăn đâu? Ta đói rồi."

Oswid nhướng mày, bưng khay bạc bước đến gần.

Ngay khi hoàng đế đã đứng bên giường, cúi người đặt khay bạc lên tủ gỗ đầu giường, Kevin đột nhiên bật dậy, xoay người vung tay, chớp nhoáng đã quấn sợi xích sắt to bản lên cổ Oswid.

Thân thể cao lớn của hoàng đế bị anh kéo ngã xuống giường. Kevin dùng sức rất khéo, vừa đủ quật ngã người nhưng không khiến người ta nghẹt thở.

Anh thừa lúc Oswid chưa kịp phản ứng đã linh hoạt lật người, đè lên trên người hắn.

Đầu gối phải của Kevin quỳ đè lên cổ tay trái của Oswid, tay trái khống chế tay phải, tay phải của anh kéo ngang xích sắt kẹp ngay cổ hoàng đế, từ trên cao cúi đầu xuống hỏi: "Chìa khóa đâu? Ở trên người ngươi hay ở chỗ lính canh?"

Kevin đè người rất có kỹ thuật, Oswid bị khống chế cũng không đến nỗi quá khó chịu. Hoàng đế ngửa cằm, nheo mắt cười khẽ: "Sao? Muốn chơi tới cùng à?"

"Ta có cả trăm cách để quấn mấy sợi xích này thành một đống nút thắt chết trên người ngươi, ta không mở được thì ngươi cũng đừng hòng chạy thoát." Kevin nhướng mày: "Thật ra ta không thích đánh nhau ở khoảng cách gần như vậy, quá mất mặt, ngươi nghĩ xem.. Mở mấy thứ này ra, ta bớt đánh ngươi một trận."

"Vụ mua bán này đúng là hời thật." Oswid nhởn nhơ nói:"Dù mở hay không mở thì ngươi cũng sẽ đánh ta thôi, lúc nhỏ từng bị ngươi đánh nhiều rồi, không thiếu trận này."

Kevin: "…"

Anh cạn lời trước tính cách da dày thịt béo không sợ ăn đòn của hoàng đế, lần đầu tiên nghiêm túc tự kiểm điểm, phương pháp giáo dục bằng roi vọt có phải thật sự không thích hợp hay không, dễ dạy ra phần tử phản nghịch như tên nhóc này lắm.

Trăm năm nay, anh cảm thấy bản thân thích ứng rất tốt với thân phận và sức mạnh của phàm nhân, chưa từng hoài niệm thần lực ngày xưa. Trong cõi trần hiện tại, mọi người đều như nhau, thần mới là dị loại. Bất kể là ai, chỉ cần sở hữu năng lực cao hơn người thường quá nhiều, sẽ sinh ra một số việc trái ý.

Nhưng giờ đây khi đối mặt với cái thứ da dày thịt béo, cam tâm chịu đòn như Oswid, Kevin đột nhiên hơi nhớ nhung thần lực của mình. Đổi lại là anh thời còn là Quang Minh thần, chắc chắn sẽ dùng một ngón tay treo ngược cái tên nhóc hoàng đế vô pháp vô thiên này trên nóc thần điện Quang Minh, phơi gió một tháng làm thịt khô.

Kevin cứ giữ tư thế đó mà suy tư đến thất thần, lực tay không hề thả lỏng.

Nhưng khi anh hồi phục tinh thần, liền phát hiện ra hoàng đế đang bị anh đè dưới thân cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt anh không chớp mắt. Đôi mắt nhạt màu đó khi nhìn thẳng vào người khác luôn tạo ra một lực quấy nhiễu vô hình, khiến người bị hắn nhìn từ đầu đến chân đều cảm thấy không thoải mái.

Kevin nghiêng đầu, nói:"Lại muốn giở trò khùng điên gì đấy, chìa khóa đâu?"

Oswid "Ồ" một tiếng, thản nhiên: "Giấu trên người ta đấy, tự tìm đi."

Kevin đổi đầu gối trái đè lên cổ tay của Oswid, chừa ra một tay trống. Anh vừa thừa một tay rảnh đã tát vào trán hoàng đế một cái, tát không hề nương tình, khiến trán Oswid lập tức in ra một vệt đỏ, rồi nghiến giọng răng dạy: "Xem ra ngươi thật sự muốn tạo phản."

Oswid cười khẩy, lạnh lùng nói: "Rốt cuộc là ai đang có tâm tư tạo phản? Hình như ngươi vẫn chưa nhìn rõ."

"Hứ-" Kevin giơ tay vớ lấy một ổ bánh mì lúa mạch từ trong khay bạc đầu giường, nhét vào miệng Oswid, trực tiếp khoá miệng hoàng đế: "Dán miệng ngươi trước, mất công lại phun ra mấy câu đáng đánh, không cần cảm ơn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!