Chương 36: -Mộ Thần-17

"Một vị thần như người… Dù đã nhắm mắt xuôi tay, không còn tri giác, ít nhất cũng phải được an nghỉ dưới vầng dương rực rỡ, hòa mình vào nhịp sống bất tận của thế giới bao la này."

***

"Melo là ai?" Tất cả mọi người đều ngơ ngác: "Gai và dây leo tượng trưng cho điều gì?"

Một viên tướng trong đội đột nhiên "hít" một tiếng, nhíu mày nói: "Melo… Melo… Sao nghe quen quen nhỉ."

Hiểu biết của mọi người về thời kỳ Cựu Thần đa số đều nằm trong quyển "Thần Lịch". Tuy nhiên vẫn có một số ghi chép vụn vặt về thời đại này nằm trong những tài liệu khác. Sách vở ghi chép hỗn tạp, những mẩu chuyện bổ sung rời rạc rải rác khắp nơi, thật giả lẫn lộn. Rất khó để phân biệt đâu là có căn cứ, đâu hoàn toàn là bịa đặt.

Mọi người bình thường chỉ đọc qua "Thần Lịch", cùng lắm thì xem qua thêm vài cuốn nữa là đủ. Rất hiếm có người bỏ công tìm kiếm khắp nơi để sưu tầm, nghiền ngẫm chuyện về Cựu Thần.

Nhưng viên tướng kia thật sự là kẻ hiếm gặp ấy. Hầu hết mọi người trong quân đoàn đều biết y là người có sở thích sưu tầm trong lĩnh vực này. Bất kể là việc gì dù là nhỏ nhất được ghi chép lại y đều đã từng đọc qua. Có thể nói, viên tướng ấy là người có nhiều kiến thức chuẩn xác nhất về Cựu Thần trong số những người có mặt ở đây.

Vì thế nên khi nghe y lẩm bẩm vài câu như vậy, mọi người đều tập trung sự chú ý, ngay cả Oswid cũng nhìn sang.

Viên tướng nhíu mày suy nghĩ hồi lâu vẫn không nghĩ ra điều gì, Oswid nhắc nhở: "Là quen mắt hay quen tai? Khác biệt rất lớn."

Những chữ thoáng nhìn qua có lẽ khi nhìn lại sẽ có ấn tượng, nhưng chỉ nghe thôi thì chưa chắc đã phản ứng kịp. Oswid vừa nói vừa dùng ngón tay viết lại cái tên đó bằng ngôn ngữ hiện tại trên nền đất: "Là chữ "Melo" này."

Quả nhiên, viên tướng kia vỗ đùi "à" một tiếng: "Thật sự từng thấy qua rồi, nhưng ấn tượng không sâu lắm…"

Y cúi đầu rà soát lại trí nhớ, rồi nói tiếp: "Hình như chỉ có một cuốn sách nhắc đến tên của người này, mà cũng chỉ nhắc đến đôi ba câu. Cuốn sách đó vừa cũ vừa nát trông rất không đáng tin, cho nên ta cũng không xem kỹ… Hình như trong đó viết nữ thần Thenis từng tạo ra một đứa trẻ, được nàng đặt tên là Melo, và ban cho đặc quyền được sống cùng các vị thần ở hồ Thánh Ana."

"Sau đó thì sao?"

"Hết rồi, những nội dung liên quan đến người này quá ít, rõ ràng không phải là nhân vật quan trọng." Viên tướng nhún vai: "Khi chư thần diệt vong, tất cả các vị Cựu Thần, bao gồm cả những thần vật họ nuôi dưỡng và những người sống cùng họ trong thần điện đều chết hết, Melo này chắc cũng vậy thôi."

Manh mối liên quan đến cái tên "Melo" đột ngột đứt đoạn, mọi người cũng không thể cứ nán lại ở đây mãi, đành phải tạm thời gác chuyện này sang một bên.

Oswid sai người mang theo hai tảng đá có dấu chân và tên, rồi cả đội cùng nhau rời khỏi Thần Mộ.

Khi mọi người tiến vào lăng mộ, chỉ thấy nơi này hiểm nguy trùng trùng, không dám sơ sẩy. Bây giờ khi đi ra lại một đường thuận lợi, không gặp chút trắc trở nào.

Một đoàn người quen đường quen lối men theo đường cũ trở về. Họ vượt qua thác Vĩnh Sinh, đi thẳng l*n đ*nh đồi Đầu Trắng, rồi lao xuống trở lại chân núi.

Thời gian bọn họ ở trong Thần Mộ cũng không quá lâu, nhưng trong lòng đất ẩm thấp tối tăm, bóng tối tịch mịch bất tận bao trùm khắp nơi khiến người ta sinh ra ảo giác như đã bị giam cầm suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng. Khi có thể thoát ra ngoài, mọi người có thể đứng dưới ánh sáng mặt trời, dù chỉ là vài tia nắng âm u của một ngày mưa, cũng khiến bọn họ cảm nhận được sự nhẹ nhõm, thư thái…

"Lăng mộ của Quang Minh thần.." Oswid quay đầu nhìn ngọn đồi Đầu Trắng, cảm thấy đây đúng là một sự mỉa mai.

Thần ánh sáng Fae – người từng là biểu tượng cho ánh sáng và hy vọng vô thượng, sau khi chết đi lại bị người ta giam cầm vào một nơi như thế này, không biết ngài sẽ cảm thấy thế nào. Đổi lại là bất kỳ người bình thường nào khác, có lẽ sẽ bị sự chênh lệch và ngột ngạt này dày vò đến phát điên.

Một vị thần như người… Dù đã nhắm mắt xuôi tay, không còn tri giác, ít nhất phải được an nghỉ dưới vầng dương rực rỡ, hòa mình vào sự sống bất tận của thế giới bao la này.

Những thành viên khác của đội tinh nhuệ phụ trách canh giữ dưới chân núi vẫn đóng quân tại đó, khi nhìn thấy Oswid mang theo Kevin từ trên trời đáp xuống, từng người đều ngước cổ lên nhìn.

"Bệ hạ, chỉ huy Fassbinder ngài ấy bị sao vậy—"

Oswid cúi đầu nhìn Kevin đang nằm trong lòng mình, nói với mọi người: "Chỉ là quá mệt mỏi thôi, đã lấy được Thánh Thủy, chuẩn bị về thành."

Đại Bàng rít dài một tiếng, dẫn đầu đoàn người, xé mây bay đi.

—-

Sousse là một con sông dài trải dọc địa phận Đế Quốc Kim Sư, bắt nguồn từ nơi cao nhất ở thung lũng Great Rift, băng qua vương đô Saint Antis, uốn lượn chảy dài qua tất cả các làng mạc lớn nhỏ, rồi kết thúc tại một hồ cạn ở đồng bằng Kro bên ngoài biên giới quốc gia.

Tương truyền rằng vùng hồ cạn đó chính là hồ Thánh Ana được ghi chép trong "Thần Lịch".

Sông Sousse là mạch sông mẹ – là nguồn sống nuôi dưỡng bao thế hệ người dân Kim Sư. Đài phun nước trên tế đàn ở quảng trường trung tâm Saint Antis cũng được nối thẳng đến dòng sông này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!