"Ầm!"
Dường như có thứ gì đó đang mất kiểm soát, không thể ngăn lại, đâm sầm vào bức tường ngoài đại điện, có lẽ đã đập trúng vào một trong những cây cột lớn chống đỡ Thần Mộ, khiến cả điện chính rung chuyển nhẹ.
Tiếng ồn ào hỗn loạn truyền từ bên ngoài vào, có người đang lớn giọng kêu la, có người đang kinh hãi gào thét, còn có những câu nói đứt quãng xen lẫn: "Mẹ nó… khống chế thứ này kiểu gì?! A— ta sắp bị hất văng rồi!"
"Chết tiệt! đám vong linh này điên cuồng quá!"
"Có thể nhắm đúng hướng không! Hả?!"
"Chú ý theo sát, nhanh— Bệ hạ đã vào trong rồi!"
Kevin: "…" Nghe có vẻ như đã dùng một phương pháp hết sức cực đoan.
Ngay giây tiếp theo, một cơn gió đen chết chóc như mang theo hơi thở của tử thần đột ngột xô mạnh cánh cổng đá điện chính, ập thẳng vào mặt Kevin. Anh nhanh tay lẹ mắt túm chặt lấy phần trụ đỡ của chén đá, mới miễn cưỡng không bị thổi bay.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tiếng quỷ khóc sói tru tràn ngập cả điện chính trong Thần Mộ. Có tiếng hung thú gầm rú, tiếng rít dài của mãnh điểu nối tiếp nhau vang lên liên hồi, tất cả dồn dập nã vào tai, trong đầu "Ong" một tiếng, khiến Kevin xây xẩm, đầu như muốn phình to ra gấp đôi.
Mẹ kiếp— lùa nguyên cái trang trại vào đây hả?!?
Cổng đá nặng nề mở toang, đập mạnh vào hai bên tường, đá vụn rơi lả tả xuống đất như mưa, gió cuốn theo lớp bụi mù tích tụ bao năm, khiến mắt người ta cay xè không mở nổi.
Kevin đưa tay dụi mắt, vừa chớp mắt mấy cái đã thấy một cái bóng đen to lớn đang xòe cánh lao xuống đầu, tiếng gọi của Oswid từ trên cao vọng xuống giữa âm thanh hỗn loạn:"Tránh qua một bên! Đừng để chúng đụng vào thần tượng, mạo phạm thần linh!"
Trong truyền thuyết lưu truyền từ ngàn đời trên lục địa, bất kể là Vạn Thần Chi Mộ hay Mộ Thần Fae, điện chính ngoài những biểu tượng như đồ đằng, còn có những tượng đá khổng lồ tượng trưng cho thần. Những pho tượng lớn đó không chỉ là những tác phẩm điêu khắc đơn thuần, mà là những cỗ quan tài.
Chúng bên ngoài cứng cáp, bên trong rỗng ruột, tương truyền rằng di thể thần linh đang nằm ngủ yên trong đó hàng ngàn năm. Tượng trưng cho việc thần dù đã chết đi vẫn mãi mãi cao cao tại thượng, đứng thẳng hiên ngang.
Truyền thuyết xa xưa ấy truyền từ đời này sang đời khác, sau này gần như trở thành sự thật được mọi người công nhận, mặc dù chưa ai từng xác nhận, cũng không có cơ hội để xác nhận.
"Vào hết chưa? Lùa thứ kia ra ngoài, đóng cửa điện chính lại."
Kevin còn chưa kịp mở mắt ra thì đã cảm thấy đôi cánh trên đỉnh đầu lại vỗ mạnh, tạo ra một trận gió lớn. Đám sương đen quỷ khóc sói tru bị thổi ra phía cửa, trận gió lớn đến nỗi suýt nữa đã thổi luôn cả anh ra ngoài.
Mọi chuyện xảy ra trong nháy mắt, nhưng mọi thứ dường như vẫn nằm trong sự kiểm soát của hoàng đế. Trông thấy đám sương đen khủng khiếp kia sắp bị quét ra cửa, có ai đó thở phào một hơi, thốt ra một câu: "Cuối cùng thì…"
Hắn vừa nói được đến đây thôi, đám sương đen đột ngột đổi hướng, dường như thứ gì đó trong điện chính còn hấp dẫn sự chú ý của chúng hơn cả người sống. Đám sương đen cuồng thét hỗn loạn, sau đó chúng lao thẳng đến pho tượng thần khổng lồ của Fae.
"Ầm!"
Một tiếng đá lớn va chạm với mặt đất vang dội, sau đó là một loạt âm thanh đá vụn lăn lóc cóc. Tượng thần Fae cô độc đứng sừng sững trong chính điện không biết đã qua bao nhiêu năm tháng, cứ như vậy mà ngã đổ tan tành.
Mọi người: "…"
Cả đội sợ hãi nhắm tịt mắt, đến tim cũng muốn ngừng đập: Fae… Là Fae! Mẹ kiếp— Đây là mộ của Fae đó! Chúng ta đào mồ cuốc mả thần còn chưa nói, lại còn làm vỡ cả quan tài của ngài… cứu… mạng!
Người ngồi trên lưng nhắm mắt thì thôi, ngay cả nhóm người thú đang hóa thành mãnh điểu khổng lồ cũng nhắm tịt mắt, chuyện gì xảy ra tiếp theo chắc ai cũng có thể tưởng tượng ra được.
Chỉ nghe thấy liên tiếp mấy tiếng va chạm trầm đục vang lên, người thì đâm sầm vào cửa, người lao thẳng vào tường, cả đoàn ngã nghiêng xiêu vẹo. Đến khi không thể mò mẫm trong bóng tối được nữa, đoàn người mới dám mở hé mắt, sau đó họ liền phát hiện đám sương đen chứa hàng ngàn vong linh đang gào thét kia không biết từ lúc nào đã biến mất không thấy tăm hơi.
"Vong… vong linh đâu rồi?" Nick lắp bắp hỏi, hắn cố gắng dời tầm mắt, không dám nhìn về phía tượng thần vỡ nát.
"Hình như khi tượng thần đổ thì không nghe thấy nữa…" Có người nhỏ giọng đáp một câu.
Tượng thần đổ… Mẹ kiếp! sao lại nhắc đến tượng thần đổ chứ…
Tất cả mọi người đều im lặng cúi đầu, hít sâu một hơi.
"Nằm rạp xuống đó làm gì? Đứng lên!" Giọng nói lạnh lùng thiếu kiên nhẫn của Oswid xoá tan bầu không khí u ám, hắn dừng lại một chút, rồi nói thêm: "Bên trong tượng thần hoàn toàn rỗng, không có di thể của Quang Minh thần như lời đồn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!