Thật ra nếu chỉ xét riêng ngũ quan, pho tượng thần này có đến bảy phần giống Kevin. Nhưng từ khóe mắt, đôi mày đến đường cong nơi khoé môi, từng góc cạnh dường như đều được mài giũa dịu dàng hơn một chút. Cộng thêm tư thế hơi cúi đầu, tượng thần trông vừa thánh khiết vừa toát lên nét từ bi thương cảm chúng sinh, hoàn toàn khác xa khí chất sắc sảo gai góc thường ngày của anh.
Dù cho đứng đối diện nhìn, đúng là không thể nào tin được pho tượng thần ấy được khắc theo hình dáng của anh.
Đây không phải là lần đầu tiên Kevin nhìn thấy "phiên bản ôn hoà" của chính mình, nhưng lần cuối cùng anh nhìn kỹ như thế đã là chuyện của hàng triệu năm trước…
***
"Người trong tranh là ai vậy?"
Thần ánh sáng Fae đứng bên hồ thánh Ana, tay kẹp một tờ giấy lá đàn, y lắc lắc tờ giấy rồi quay sang hỏi Thenis:"Trông cũng được phết, nhưng hình như ta chưa từng gặp hắn."
Người trong tranh là một chàng thanh niên đang cúi đầu, nét bút than tinh tế phác hoạ nên mái tóc đen mềm mại và đôi mi cong đang rũ xuống, trên khoé môi chàng là nụ cười dịu dàng.
Thenis đang bón quả mọng cho con Kỳ Lân yêu quý của mình, nghe vậy thì lườm Fae một cái, nàng vỗ nhẹ vào mông Kỳ Lân rồi nói: "Ta phí công vẽ biết bao lâu, vậy mà ngươi nhìn không ra đó là chính mình à?"
Con Kỳ Lân bị chủ nhân vỗ một cái, nó cắm đầu chạy thẳng về phía Fae, sừng Kỳ Lân húc vào mạn sườn khiến Quang Minh thần suýt ná thở.
Fae dù bị Kỳ Lân húc đau điếng vẫn không chịu nhún nhường. Y nheo mắt, đưa tờ giấy ra xa, nhìn chăm chú một lúc như sắp đứng tròng, gân cổ cãi lại: "Xin thứ lỗi, cái mặt trắng trẻo non gầy này nhìn kiểu gì cũng chẳng giống ta, nếu chị muốn vẽ ta, ít nhất phải vẽ béo lên một vòng."
Thenis bực bội giật lại tờ giấy: "Đây gọi là "ôn hoà"! Ta chỉ mài nhẵn đi chút góc cạnh của ngươi thôi, như thế trông dễ gần hơn.
Fae: "Chị yêu dấu! Chị muốn vẽ chân dung hay muốn đổi mặt cho ta vậy?"
Thenis lấy ra một tờ giấy lá đàn khác, đập lên ngực Fae: "Được được— ngươi nói gì cũng đúng! Vậy ngươi vẽ mẫu cho ta xem đi."
Fae không nói thêm lời nào, y lấy ra một cây bút lông cứng rồi kẹp giấy vào bảng vẽ bằng gỗ táo gai, một tay chắp sau lưng, một tay cầm bút bắt đầu phác họa. Dáng vẻ ưu nhã tiêu sái, nhìn cũng ra gì lắm.
Thenis đứng sau lưng y, nàng liếc qua bản vẽ một cái rồi lại tiếp tục bón hết số quả mọng còn lại cho Kỳ Lân.
Khi nàng vừa nhét quả cuối cùng vào miệng Kỳ Lân, Fae cũng vừa thu bút lại, kiêu ngạo hất cằm: "Xong rồi."
"Nhanh vậy? Để ta xem——" Thenis xua Kỳ Lân đi chơi, bước đến trước bản vẽ.
Nàng chỉ thấy một khuôn mặt quái vật xấu hơn quỷ sứ đang nằm trên tờ giấy lá đàn quý giá của mình, hai má vì bị đổ bóng loạn xạ mà hõm sâu vào, mắt con to con nhỏ méo xệch, mái tóc đen rối tung như tổ chim…
"Ngươi vẽ người bị trúng độc hay hoang dâm quá độ vậy?! Còn có cả bộ râu dài quét đất kia là sao?" Thenis lạnh mặt hỏi.
Fae thản nhiên chém gió: "Ta thấy bộ râu của Feisa trông rất tao nhã và thông thái, ta dự định từ mai sẽ nuôi râu giống vậy."
Thenis vô cảm giật lại tờ giấy, rồi chỉ tay về đỉnh núi phương Bắc: "Đi theo tám cột lớn kia, quay về thần điện Quang Minh của ngươi đi."
Nói ngắn gọn: Cút!
Quang Minh thần anh tuấn tiêu sái liền tao nhã mà cút, chỉ để lại bóng dáng cao gầy thẳng tắp.
Vài ngàn năm sau, vào một buổi trưa đầu hạ, Thenis sau khi đi ngao du trở về, bên người nàng mang theo một bé trai còn chưa cao tới đùi mình.
Đứa bé kia có mái tóc đen nhánh, hơi xoăn, trông nó vừa ngoan ngoãn vừa hiền lành. Vì thân hình nhỏ nhắn, đôi mắt đen như đá thạch anh của cậu bé trông càng to tròn long lanh hơn.
"Đứa nhỏ này ở đâu ra vậy?" Feisa vuốt râu hỏi.
Ông là anh trai của Thenis và Fae. Nếu xét kỹ vào dung mạo thì không già hơn hai vị chủ thần kia là bao. Nhưng vì bộ râu dài của mình mà trông y như già hơn Fae đến một giáp, sớm đã mang dáng vẻ của một lão thần từ ái.
Chỉ tiếc là "từ ái" không giúp được gì trông hoàn cảnh này, đứa nhỏ kia rất sợ người lạ. Nó mặc một chiếc áo bào trắng rộng thùng thình, bàn tay nhỏ xíu của nó cứ níu váy Thenis, trốn sau lưng nàng, chỉ lộ ra nửa gương mặt trẻ con ngơ ngác.
"Ta sinh ra đấy!" Thenis cười tinh nghịch.
Feisa run tay, suýt nữa bứt trụi râu mình: "Với ai? Ở đâu? Khi nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!