Chương 32: -Mộ Thần-13

"Ngươi!" — Một luồng khí nóng ập thẳng vào mặt khiến đầu óc Oswid trống rỗng.

Khoảnh khắc thấy Kevin đứng giữa biển lửa vẫy tay với mình, hắn gần như chết lặng. Nhưng chỉ sau một cái chớp mắt, cơn thịnh nộ cuồn cuộn dữ dội đã bùng lên trong lòng hắn. Khi người ta giận đến cực điểm, đầu óc sẽ trống rỗng, lời nói cũng nghẹn ứ nơi cổ họng.

Oswid theo bản năng đưa tay vào biển lửa, như muốn bắt lấy bóng hình của Kevin..

"Bệ hạ!" Đội thiết kỵ Ô Kim phía sau đuổi đến. Bóng dáng mờ ảo của Kevin đã hoàn toàn bị lửa nuốt chửng, không thể nhìn thấy được nữa, chỉ còn lại hình ảnh của vị hoàng đế trẻ đang muốn lao vào biển lửa.

Vài kỵ sĩ vừa chạy đến đã vội vàng xông tới túm lấy Oswid, cố gắng kéo hắn tránh xa khỏi ngọn lửa. Nhưng bọn họ kinh hoàng phát hiện ra cánh tay của hoàng đế đã thò vào trong lửa.

"Trời ơi! Nhanh lên! Tay! Bệ hạ, tay của ngài!" Có người hét lên.

Khi con người ta hoàn toàn đánh mất lý trí, sức vóc sẽ trở nên phi thường. Lửa giận đang bốc lên trong người hoàng đế dường như còn to hơn ngọn lửa trước mặt, trực tiếp thiêu rụi hoàn toàn đôi mắt và thần trí của hắn. Thiết kỵ Ô Kim đều biết hoàng đế dù đánh cận chiến hay viễn công đều rất giỏi, nắm đấm của y cứng như sắt, trời sinh mạnh mẽ khác người.

Nhưng họ không thể ngờ khi hoàng đế mất kiểm soát, sức mạnh lại đáng sợ đến vậy…

Cuối cùng phải bảy tám người mới miễn cưỡng giữ hoàng đế lại được, người gần hắn nhất thiếu chút nữa bị hắn ném vào biển lửa.

Oswid bị cả đội lôi kéo buộc phải lảo đảo lùi về mấy bước, rời xa ngọn lửa. Tiếng huyên náo xung quanh mãi đến lúc này mới dần lọt vào tai hắn, chui vào não bộ hắn.

"Ngự y đâu?! Gọi ngự y! Tay của bệ hạ! Tay của ngài —hả?" Tiếng người kêu gào đột nhiên im bặt, hắn dùng giọng điệu khó tin, ngơ ngác lẩm bẩm: "Ta rõ ràng… Ta rõ ràng nhìn thấy tay của ngài thò vào trong lửa, sao có thể… sao có thể không hề bị tổn thương?"

Đôi mắt vốn nhạt màu của Oswid lúc này đỏ ngầu, trong mắt đầy tia máu. Hắn nhắm mắt hít sâu mấy hơi, sau đó nhìn xuống cánh tay của mình.

Cánh tay kia vẫn lành lặn, không hề có một vết bỏng. Hơn ai hết, chính hắn biết rằng tay của mình đã đưa vào biển lửa.

Hơi thở của Oswid vẫn rất nặng nề, hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay của mình, lý trí đã bỏ đi cuối cùng cũng chậm rãi quay trở lại, cơn giận ngút trời đã dịu bớt phần nào.

Hắn lạnh mặt giật mạnh cánh tay ra khỏi tay của kỵ sĩ, sau đó nặng nề bước về phía trước hai bước.

"Bệ hạ!" Người phía sau lại muốn túm lấy hoàng đế, nhưng bị hắn giơ tay ngăn lại. Cơn giận tuy đã dịu bớt, nhưng hắn vẫn không nói được gì.

Ngọn lửa toả ra hơi nóng hừng hực, chân thật đến mức bỏng rát phả vào mặt người. Gương mặt của hoàng đế vẫn rất lạnh lẽo, hắn dứt khoát thò cả cánh tay vào trong lửa.

Nhóm kỵ sĩ phía sau đồng loạt kinh hô. Oswid thậm chí còn để tay trong lửa một lúc rồi mới thu về, hắn lạnh lùng nhìn bàn tay mình, sau đó giơ lên ra hiệu với mọi người, trầm giọng nói: "Lửa giả."

Ngọn lửa dù trong rất doạ người, hơi nóng cuồn cuộn bốc lên không ngừng, nhưng tuyệt nhiên không thể thiêu chết người. Oswid không chút do dự bước nhanh vào biển lửa, hắn đảo mắt một vòng giữa vùng lửa đỏ rực, nhưng vẫn không tìm thấy thứ gì như cửa mộ, hay lối đi nào.

Ngọn lửa này dường như khẳng định cho suy đoán của hoàng đế, nó đến đột ngột đi cũng đột ngột. Lưỡi lửa từ trên cao thấp dần xuống, gần như trong chớp mắt đã tắt ngúm. Bức tường gai vẫn đứng sừng sững nơi đó khi ngọn lửa tàn, cành lá um tùm vẫn phủ kín phía cuối con đường, dây leo cuốn quanh tầng tầng lớp lớp vẫn xanh tốt, không chút khô héo, cảm giác giống như biển lửa dữ dội vừa rồi chỉ là ảo giác của mọi người.

Thứ duy nhất còn sót lại có lẽ chính là những tiếng gầm thét ẩn hiện, lúc gần lúc xa, ma quái đến rợn người.

Oswid u ám quét mắt nhìn bức tường gai, căn bản một khe hở nhỏ cũng không nhìn thấy được còn nói chi đến lối vào, Kevin cứ như biến mất khỏi thế gian. Tia máu trong mắt hoàng đế đang dần tan biến, nhưng ánh mắt của hắn vẫn sắc lạnh đến doạ người, mọi người không ai dám mở miệng, càng không dám đến gần.

Hắn im lặng một lúc, đột nhiên đá mạnh vào tấm bia đồng.

"Ầm!"

Bia đồng cuối cùng cũng bật ra khỏi đất, ngã mạnh vào bức tường gai, rồi trượt xuống đất.

Cả đội thiết kỵ đứng im như thóc.

Yên ắng thêm một lúc lâu, cuối cùng cũng có người đánh bạo, lên tiếng nhắc nhở:"Bệ hạ, tấm bia kia… Hai nửa trên dưới màu sắc hình như không giống nhau lắm."

Oswid nhắm mắt lại, rồi chậm rãi mở ra, nhịp thở nặng nề nhanh chóng bình ổn, giống như cố gắng đè nén cơn giận vào sâu bên trong.

Hắn đi đến trước bia đồng, ngồi xổm xuống, đưa tay sờ lên bề mặt bia.

Đúng như những gì viên tướng sĩ kia nói, nửa trên và nửa dưới của tấm bia này có sự phân chia màu sắc rõ ràng, mức độ gỉ sét cũng không giống nhau. Oswid sau khi bình tĩnh lại mới nhớ ra, tấm bia đồng này quả thật khác với những gì hắn từng thấy, dường như đã bị ai đó đào xới xuống thêm một lớp đất dày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!