Chương 31: -Mộ Thần-12

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Không gian dưới lòng đất chìm vào trong sự đan xen giữa bóng tối và ánh sáng của đèn lồng côn trùng đã khiến mọi người mất đi cảm giác về thời gian. Ngay khi họ luân phiên "gác đêm" và ngủ, bên ngoài trời đã hừng sáng.

…..

Mưa ròng rã suốt mấy ngày liền đến hôm nay mới vừa tạnh được một lúc. Ánh nắng buổi sớm nhẹ nhàng xuyên qua tầng mây xám, những dòng nước ứ đọng khắp nơi có chút thời gian hiếm hoi để thoát ra khỏi các khe rãnh.

Ô Kim Huyền Cung đồ sộ, nguy nga nằm trên "con đường của thần" tại thung lũng Great Rift như được gột rửa từ đầu đến chân, loang loáng sắc đen tuyền. Nước mưa động trên mái vòm vẫn chưa chảy hết, nhỏ thành màn nước bên hành lang, tí tách không ngừng khiến nội điện Huyền Cung càng trở nên tĩnh lặng.

Cánh cửa đồng cuối hành lang bỗng phát ra tiếng "két", hai nội thị quan dẫn theo một bóng người gầy gò vội vã đi đến phòng của Sinia.

"An, ta dậy từ lâu rồi! Vẫn đang chờ ngươi kể chuyện đó!" Sinia dù đang nằm trên giường vẫn không yên, cô bé ôm chăn lăn lộn mấy vòng, chút nữa đã đè lên cánh tay bị hoá đá một nữa, doạ cho hai nữ quan bên cạnh sợ đến mức suýt hét lên.

Bóng người gầy gò được gọi đến cung của điện hạ Sinia chính là thiếu niên thỏ trắng được Kevin mang về — Angel.

Sinia trước giờ không gọi đúng tên người, có lẽ vì cô nhóc cảm thấy phiền và khó nhớ, bé chỉ luôn dùng âm tiết đầu tiên để gọi tên người khác. Khi Angel lần đầu nghe cô nhóc gọi mình là "An", tai cậu đỏ ửng lên, liên tục phản đối: "Đừng… Đừng gọi ta như vậy, đó là tên của con gái mà."

Đáng tiếc, điện hạ Sinia mới bốn tuổi rưỡi lại có phong cách khá giống ông cậu hoàng đế của mình, coi lời ấy như gió thoảng qua tai. Ngày hôm sau vẫn mở miệng gọi "An", ngậm miệng gọi "An". Angel bất lực, đành mặc kệ cô nhóc thích gọi gì thì gọi.

Từ sau khi cánh tay bị hóa đá, Sinia không thể chạy nhảy khắp nơi được nữa. Oswid đã ra lệnh cho các thị vệ để cô bé trong phòng, trông chừng suốt ngày đêm, tránh để bị thương nặng hơn.

Đối với một đứa nhỏ mới hơn bốn tuổi, không được ra ngoài chạy nhảy thật là chuyện sống không bằng chết.

Nhưng chuyện "Một khóc, hai nháo, ba thắt cổ" Sinia lại không áp dụng được.

Thứ nhất; Oswid không có ở đây, chẳng ai dỗ được nó.

Thứ hai; Đám thị vệ ngoài kia đã nhận lệnh của hoàng đế không được cho nó ra ngoài, làm loạn cũng chẳng ít gì.

Chuyện "thắt cổ" thì hơi ngoài tầm đối với trí óc của một đứa nhỏ chỉ mới bốn tuổi rưỡi như cô nhóc… Sinia hết cách, đành cam chịu số phận ở yên trong phòng.

Cũng vì lẽ đó nên Angel mới phải chạy đến Huyền Cung mỗi ngày. May mắn là ngoài sở thích nghe kể chuyện đến bất tận, tiểu điện hạ tạm thời chưa bộc lộ thêm sở thích oái oăm nào khác, vẫn dễ chiều.

"Cuốn này hôm qua kể xong rồi." Angel hỏi Sinia: "hôm nay điện hạ muốn ta đọc cuốn nào?"

Sinia len lén nhìn ra cửa, thấy nội thị quan vẫn cung kính đứng đó, không có ý định vào bắt cô, liền vội vàng lôi ra một quyển sách từ dưới gối.

Vẻ lén lút của một cô bé bốn tuổi trông vừa buồn cười lại đáng yêu, Angel không dám cười, chỉ khẽ mím môi. Cậu nhận lấy cuốn sách từ Sinia, tiện tay lật vài trang.

Nói thật, chẳng đùa đâu.. Cuốn sách này nát như mới tha từ bãi rác về. Angel giở từng trang cực kỳ cẩn thận, thế mà vẫn  làm rơi mất vài tờ.

Angel: "…"

Cậu cầm những trang sách cũ nát lên, vẻ mặt hơi hoảng: "Điện hạ, sách này người lấy từ đâu vậy?" Nếu là cổ thư mà làm rơi mất vài trang, thật sự đem bán cậu đi cũng chẳng đủ tiền đền.

Sinia thần bí nói khẽ: "Tối qua ta lén đến giá sách của cậu Os để lấy đó."

Angel run tay rồi…

Đồ của hoàng đế mà cũng dám lục lấy sao?!

Sinia trở nên rất có lý lẽ:"Cậu Os nói với ta trừ mấy thứ trên bàn làm việc ra thì những gì trong thư phòng ta đều có thể xem. Với lại cuốn này từ hôm qua mới có người mang vào. Cậu ta không có ở nhà, ta mượn đọc một ngày cũng có sao đâu."

"Hôm qua?" Angel nhíu mày. Việc hoàng đế rời cung vốn là bí mật, chỉ những người hay lui tới Huyền Cung mới biết. Hôm qua lúc Angel rời cung, đúng lúc thấy lão y quan lọm khọm run rẩy bước ra từ thư phòng. Nếu cậu không nhầm cuốn sách này chắc do lão ta mang đến, vì trước đó lão có nói sẽ tìm sách cho hoàng đế.

Angel không dám cãi lệnh tiểu điện hạ, chỉ đành ngoan ngoãn kéo ghế lại gần giường, nâng niu cuốn sách nát trên tay như bảo vật, rồi đọc lướt nhanh qua nội dung: "Điện hạ chắc chắn muốn nghe cuốn này? Trong đây toàn là—"

… cách đi đào mộ thần linh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!