Chương 30: -Mộ Thần-11

Độ rung lắc không lớn lắm, thậm chí còn không đủ làm cho người ta mất thăng bằng. Vì đang đứng trên mặt đất nên mọi người mới cảm nhận được một chút sự rung chuyển dưới lòng bàn chân.

"Chuyện gì vậy?" Dan nhúc nhích bàn chân, vẻ mặt có chút nghi hoặc. Hắn cúi đầu nhìn xuống đất, không dám hành động tùy tiện.

"Không biết, về trước đã rồi tính." Kevin hầu như không để ý đến cơn địa chấn kia, anh thuận miệng đáp một câu rồi nhấc chân rời đi.

Oswid đi theo, trước khi đi còn đưa mắt nhìn anh, ánh mắt có chút kỳ quái.

Bọn họ trở về tập hợp với đội quân tại hang ổ của tinh linh cổ thụ. Tất cả mọi người ở đây, bao gồm cả những người bị thương và ngự y, đều bước ra ngoài, không dám ở lại trong hang. Mặt ai cũng căng thẳng, có vẻ như bị cơn rung chấn vừa rồi doạ không nhẹ.

Quân quy ở Đế Quốc Kim Sư rất nghiêm, khi thấy hoàng đế và ngài chỉ huy cùng nhau trở về, nhóm thiết kỵ Ô Kim và đội tinh nhuệ lập tức thu lại vẻ mặt hoang mang, tất cả đứng thẳng thành một hàng nghiêm chỉnh.

Những người thuộc tộc Nhân Thú Khổng Lồ so ra thoải mái hơn nhiều. Tính cách của họ trời sinh dũng mãnh, hiếu chiến. Trong mắt họ, thủ lĩnh chẳng qua cũng chỉ là một người đồng đội mạnh mẽ và đáng tin cậy, không phân biệt giai cấp như người Ouna. Vì thế nên khi Dan còn chưa kịp đi đến nơi, thì đã nghe các đồng tộc của hắn lớn giọng hỏi: "Ngươi có cảm nhận được mặt đất rung lắc không?

Có biết nguyên nhân vì sao không?"

"Biết cái rắm!"

Dan vừa đi vừa nói: "Cái đồi Đầu Trắng này là "vật chết" hay "vật sống" vậy? Nhỡ đâu lát nữa nó phun nham thạch thì vui to rồi, lúc đó có nước chạy đằng trời!"

"Không đâu." Giọng nói của Oswid vẫn rất trầm ổn: "Khu vực phía Bắc chỉ có hai ngọn núi lửa, lại không cùng mạch với ngọn núi này. Hơn nữa ai lại xây mộ thần trên miệng núi lửa chứ?"

Bước chân Dan khựng lại, mặt đơ ra: "Nếu không phải núi lửa… thì càng đáng sợ hơn."

Cơn địa chấn nhẹ lúc nãy tựa như có thứ gì đó dưới lòng đất đang trở mình, chỉ là bị sáu thước đất đè lên nên mới không trỗi dậy được.

Nếu chuyện đó xảy ra ở nơi khác thì cũng không đáng nói, vấn đề ở chỗ đây là lăng mộ, mà "thứ" bị chôn dưới lăng mộ.. Còn có thể là gì?

Mọi người nghĩ đến đây thì thấy lạnh gáy. Cả bọn không nhịn được mà dùng chân gạt đám lá khô dưới đất, hoang mang nhìn lớp bùn dày, không rõ bên dưới có gì không nữa…

Dan càng nghĩ càng thấy hãi, hắn không nhịn được lại nói:"Tộc Nhân Thú Khổng Lồ và tộc Ouna hiện tại tuy không giống nhau, nhưng xét về nguồn gốc xa xưa cũng coi như là một thể. Nếu người Ouna các ngươi là "di tích của thần" – Là hậu duệ trực tiếp của thần linh, thì tộc nhân thú bọn ta cũng có thể xem là chi thứ, đúng không? Thần linh sẽ không ra tay với con cháu nhà mình đâu nhỉ?

Ai đó làm ơn nói với ta vậy là đúng đi!"

"Đúng." Kevin không mặn không nhạt đáp, còn hỏi ngược lại Dan: "Nhưng chẳng phải tộc nhân thú của các ngươi không tin vào thần linh sao?"

"Suỵt suỵt suỵt—" Dan giơ tay chặn lời Kevin: "Đang ở thần mộ thì làm ơn đừng nhắc tới mấy chuyện đó được không? Ai bảo bọn ta không tin thần? Bọn ta từ bé cũng thường đọc truyền thuyết về thần linh đấy nhé, cần sùng bái thì vẫn sùng bái. Chẳng lẽ cả ngày phải lải nhải niệm kinh như bọn người Linh Tộc thì mới gọi là tin à? Bọn ta chỉ là tôn trọng thực tại, thời đại của thần cũng đã qua lâu lắm rồi, các vị thần đã nhắm mắt an nghỉ từ lâu, làm gì còn tồn tại đến bây giờ…"

Dan nói xong lại cảm thấy chưa chuẩn lắm, bổ sung thêm: "Không có vị thần nào còn sống nữa."

"Cũng chưa chắc." Một kỵ binh của đội thiết kỵ Ô Kim đứng gần đó nói xen vào:"Tất cả ghi chép đều khẳng định về thời đại Cựu Thần diệt vong, nhưng còn Hậu Thần——"

"Rồi rồi rồi.. Ngươi để ý mấy việc đó làm gì."

Nick chỉ vào mặt đất dưới chân mình:"Quên rằng chúng ta đang ở đâu à? Mộ thần Fae. Fae đấy — Thần ánh sáng Fae, ngài là vị chủ thần đáng kính và vĩ đại nhất ở thời kỳ Cựu Thần. Dù đã ngã xuống, nhưng Fae vẫn sẽ luôn phù hộ chúng ta. Ngài tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không làm hại chúng ta. Chúng ta cần gì phải sợ?"

Mọi người nghe Nick nhắc nhở xong thì  tỉnh ngộ; Đúng rồi! Nơi đây là lăng mộ của thần Fae, ngài là vị chủ thần đáng kính nhất. Dù Fae có thật sự trỗi dậy đi chăng nữa cũng chẳng có gì phải sợ, chỉ cần quỳ xuống thành kính cầu nguyện với ngài là được rồi.

Cả nhóm người như được uống thuốc an thần, ai nấy đều trở nên phấn khởi, ít nhất không còn căng thẳng hay luống cuống tay chân nữa. Một viên tướng đứng cạnh Nick còn vỗ vai hắn phụ hoạ:" Nhắc mới nhớ, lúc còn nhỏ, ta mến mộ thần quang minh Fae lắm."

"Ý ngươi là lớn rồi thì không mến mộ nữa à?" Có người hỏi.

"Không không không! Là vì lúc nhỏ không hiểu "thần" là gì. Khi lớn lên hiểu chuyện hơn mới thấy, hai chữ "mến mộ" dùng với thần nó cứ sai sai thế nào ấy." Vị tướng sĩ vội vàng xua tay giải thích.

Mọi người đều đồng tình với lời nói của y. Thoáng một cái nhóm người đã tụ lại với nhau, rôm rả kể chuyện.

Kevin nghe họ ríu rít một hồi, không nhịn được đưa tay xoa xoa huyệt thái dương.

"Ngươi cười gì vậy?" Oswid hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!