Người đứng chắn trước mặt Kevin là một chàng thiếu niên anh tuấn, toàn thân người ấy toát ra khí chất rất không phù hợp với độ tuổi, đó là cảm giác mạnh mẽ, áp bức người khác. Không biết là do đôi mắt sắc bén khác thường hay vì vóc người quá cao lớn của y. Dù nếu chỉ xét ngoại hình, khó mà nói được chàng ta đã đến hai mươi hay chưa.
Kevin thầm nghĩ may mà mình thắng kịp, với khoảng cách này chỉ cần dời tầm mắt lên chút, nếu đi thêm hai bước nữa thì chắc phải ngẩng đầu lên mất.
Ánh mắt anh cực nhanh đã quét từ trên xuống dưới, đánh giá người kia một lượt – Từ mái tóc ngắn màu nâu đen gọn gàng, đến cánh tay và lồng ngực đầy cơ bắp, rồi xuống đôi chân dài được giấu trong đôi bốt Mã Kỵ… Trong lòng tặc lưỡi hai tiếng, ngang nhiên cảm thán một câu: Ngươi là ai vậy?
Không phải là anh không đoán ra được chàng trai này là ai, mà là anh thật sự không thể tìm ra được mối liên hệ giữa chàng ta và tên nhóc con lì lợm năm nào.
Thời gian trôi nhanh thật đấy! Oắt con này nốc thuốc tăng trưởng thay cơm để lớn à?!
Anh ngẩng người mãi một hồi lâu, đủ lâu để nụ cười nửa miệng của Oswid dần biến mất, hắn hơi nheo mắt, nói: "Người có địa vị cao thường dễ quên chuyện vặt, xem ra ngài Fassbinder đã không còn nhớ ta rồi!"
"Nhớ chứ, cùng nhau trải qua cả một kỳ nghỉ xuân mà, đương nhiên là nhớ. Ta chỉ đang nghĩ xem rốt cuộc bản thân đã ngủ quên bao nhiêu năm hay bao nhiêu thế kỷ, nháy mắt một cái mà ngươi đã lớn thế này rồi…" Kevin đưa tay ngang eo, ước lượng: "Năm đó ngươi chỉ cao đến đây thôi! Còn thấp hơn cả một cây gậy, hai cái bím tóc nối lại mới cao bằng một mình ngươi."
Oswid: "…"
Tên khốn này vẫn y như xưa, lời hay ý đẹp dù dài hay ngắn, khi qua miệng hắn đều thành lời nói không ra thể thống gì, kiểu nào cũng khiến người ta muốn nhảy dựng.
Kevin nói xong mới chợt nhớ ra nhóc con ngày nào giờ đã thành cấp trên của mình, anh ho khan một tiếng, sau đó im bặt, quay mặt đi chỗ khác.
Oswid mỉm cười, thong thả nói: "Kỳ nghỉ năm đó cùng ngài vui đến khó quên, thậm chí đến tận bây giờ thi thoảng ta vẫn thường mơ thấy. Có thể được gặp lại ngài ta thật vui mừng khôn xiết… Dù sao đi nữa, chào mừng ngài trở về."
Kevin lẳng lặng nghe hết câu nói, trong lòng tự phiên dịch ra một phiên bản khác: "Cả đời này ta sẽ không bao giờ quên những ngày tháng bị ngươi đánh nhừ tử, bao năm trôi qua cuối cùng ngươi cũng rơi vào tay ta, trời cao có mắt."
Oswid nhìn chăm chú vào gương mặt đang biến đổi vi diệu của Kevin, từ tốn hỏi thăm: "Mặt ngài làm sao thế?"
Kevin cười gượng hai tiếng: "Không có gì, đau răng thôi! Tối qua ăn thịt nướng dai quá."
Oswid: "Ồ…"
Hắn quét mắt nhìn quanh một vòng, rồi nói với Mio đang hóng chuyện gần đó: "Chúng ta trì hoãn đủ rồi, mau lên ngựa đi. Nếu ngài Fassbinder không ngại, hãy lên xe ngựa với ta, ta rất nóng lòng muốn ôn lại chuyện cũ với ngài."
Kevin không cần suy nghĩ đã từ chối thẳng thừng: "Thôi! Thế thì ngại quá, ta cưỡi Mã Ưng được rồi."
Mio ngượng ngùng nói: "Không còn con nào dư cả."
Kevin quay đầu nháy mắt với cậu ta: "Vậy ngươi nhường ta nửa chỗ đi."
Mio vỗ vỗ vào cổ con Mã Ưng cao lớn, nói: "Không thành vấn đề, lên đi! Lát nữa đi ngang qua vùng du tán, chúng ta mua thêm một con, bệ hạ thấy vậy có được không?"
Kevin lập tức sải bước về phía đó.
Oswid nghe vậy cũng quay đầu nhìn Mio, nhả từng chữ: "Được thôi!"
Mio vô tội trân trối nhìn Oswid một lúc, đột nhiên như bừng tỉnh đại ngộ, vỗ đùi k** r*n: "Ai da— Chuột rút rồi! Chân không cử động được nữa… Uiii… Kevin, hay là ngài lên xe ngựa đi, ta không nhường chỗ được đâu."
Mio nói xong thì nhập vai luôn, bắp chân co giật liên tục, cả người nằm bò trên lưng Mã Ưng, không chừa một khoảng trống nào, r*n r* không ngừng.
Kevin: "…"
Cái tài diễn sâu đến chết cũng phải diễn của tên này đúng là đáng kinh ngạc. Kevin giơ hai ngón giữa tặng Mio làm phần thưởng khích lệ, rồi lắc đầu đi theo Oswid, vẻ mặt không cam tâm nhưng vẫn phải giữ nụ cười.
Xe ngựa dừng ngay bìa rừng, do ba con Mã Ưng đen tuyền kéo. Chúng cao lớn hơn ngựa bình thường rất nhiều, bờm dày và xoăn phủ từ sau cổ đến tận đôi cánh đại bàng khổng lồ trên lưng, rất đẹp và cường tráng.
Lúc này Kevin mới nhận ra không chỉ có đội tinh nhuệ quân Thanh Đồng đi theo hộ tống, mà còn có hơn năm mươi kỵ binh mang trọng giáp xếp hàng hai bên xe ngựa, đằng đằng sát khí.
Kevin: "…" Đi tìm người hay đi cướp vậy?
Anh nghi ngờ nhìn thoáng qua đám kỵ binh, chưa kịp nghĩ ra gì thì đã bị Oswid đẩy lưng nhét thẳng vào xe ngựa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!