Oswid nghe thấy tiếng nói liền dừng bước, cố đè nén sự kinh tởm, cầm đèn lồng côn trùng quét một vòng phía trước. Con đường nhỏ ngoằn ngoèo dưới chân hắn kết thúc tại đây, cuối con đường chỉ có bụi cây um tùm cao hơn người, cành nhánh to khỏe sắc bén, mọc thẳng đứng. Trên mỗi nhánh cây đều chi chít gai nhọn, nằm chen chúc từng cụm.
Thoạt nhìn chẳng khác nào một bụi tầm gai bị "bón phân quá liều". Nhưng thứ này không chỉ là tầm gai mọc ở nghĩa địa đơn thuần, hai bên đường còn có những sợi dây leo xoắn quanh gốc tầm gai, gần như bện thành một thể.
Lá cây dày dặn rậm rạp chồng chất, che kín mọi thứ đằng sau bụi gai, không thể nhìn ra được phía sau đang cất giấu thứ gì.
"Đây là…" Oswid lên tiếng: "Hết đường rồi sao? Vậy mộ thần Fae nằm ở đâu?"
Kevin lắc đầu, anh bước lên một bước, cúi người gạt mớ dây leo hai bên đường. Sau khi kéo hết một vài sợi dây leo rối rắm ra, anh hất cằm nói:"Có tấm bia kìa."
Nhìn theo hướng anh chỉ, có thể thấy một tấm bia vuông bằng đồng bị đặt lệch nghiêng, nửa phần trên của bia trồi lên khỏi mặt đất.
Không rõ tấm bia đồng này được chôn xuống đây từ đời nào, bề mặt bia đã phủ đầy lớp gỉ xanh lốm đốm, trông mục nát và nặng nề.
Kevin đổi tay cầm đèn sang tay phải, rồi vươn tay giơ đèn lên soi thẳng vào tấm bia. Ánh sáng vàng nhạt từ đèn côn trùng chiếu sáng từ trên xuống dưới. Trên bia đồng khắc chi chít những ký tự tựa như chữ cổ, nhưng hầu hết tất cả đều bị thời gian bào mòn, cộng thêm lớp sét hoen gỉ, thật sự không thể nhìn ra được đó là chữ gì.
"Viết gì vậy?" Oswid cau mày bước lên vài bước, sau đó ngồi xổm trước tấm bia. Hắn nheo mắt nhìn kỹ một hồi, rất nhanh đã từ bỏ, dứt khoát đưa tay sờ nhẹ lên mặt bia.
Kevin trông thấy một màn này liền tặc lưỡi: "Chà— Biết sờ chữ luôn cơ đấy! Sờ ra được chữ gì chưa?!"
Oswid liếc qua y một cái, chẳng buồn đáp, chỉ chậm rãi đưa tay lần mò từng hàng chữ trên mặt bia đồng.
Vì lớp gỉ quá dày nên phải mất khá lâu mới sờ ra được vài chữ. Kevin đứng cạnh không ngăn cản cũng chẳng hối thúc. Nhưng tay phải cầm đèn lâu nên bắt đầu tê mỏi, anh nhìn quanh không tìm được chỗ đặt tay, bèn dứt khoát ngồi bệt xuống dựa vào cạnh bia đồng, khuỷu tay chống l*n đ*nh bia, chiếc đèn trong tay đong đưa vừa tầm, hai chân dài duỗi thẳng đan nhau, tư thế trông khá thoải mái.
Oswid khó chịu nhấc mí mắt lên nhìn anh một cái, rồi tiếp tục lần mò.
Yên ắng thêm một lúc, Kevin lại đổi tư thế, nghiêng người tựa hẵng vào cạnh bia đồng, chân dài duỗi thẳng. Anh đá nhẹ vào mắt cá chân cao quý của hoàng đế, hỏi: "Sờ đến đâu rồi?"
"Ngươi có thể ngồi yên một chút được không?" Hoàng đế lườm cái chân phiền phức dưới mắt cá chân mình, mắng: "Tém cái móng của ngươi lại, đừng cọ vào ta."
Kevin: "……" Ngươi nói lý một chút được không? Ta đá ngươi chứ cọ ngươi hồi nào?!
Tâm trạng của Oswid chẳng hiểu sao chỉ vì một cái chạm nhẹ đã trở nên cực kỳ mất kiên nhẫn; Gương mặt cau có, lông mày nhíu chặt, rõ ràng đang không muốn nói chuyện. Hắn lần mò bia đồng thêm vài phút nữa thì phủi tay, đứng thẳng người dậy.
"Sờ xong rồi hả?" Kevin ngẩng đầu nhìn hắn.
"Ừm." Giọng nói của hắn thì thầm như giọng mũi, trên bia viết: "Đây là lối vào mộ thần Fae, nơi đặt di thể của thần linh, phàm nhân tuyệt đối không được bước vào xúc phạm nơi yên nghỉ của ngài. Bằng không sẽ phải gánh chịu lời nguyền thảm khốc nhất…"
Oswid nói đến đây thì dừng lại, vẻ mặt càng thêm khó coi: "Phía sau còn kèm theo một tràng nguyền rủa tám đời tổ tông, đại khái là kẻ xâm nhập sẽ chết không chỗ chôn, tuyệt tử tuyệt tôn."
Kevin nhướng mày "Ồ" một tiếng, vẻ mặt vẫn nhàn nhã, chẳng chút ngạc nhiên.
Một người đứng một người ngồi, sự chênh lệch chiều cao càng rõ rệt. Oswid rũ mắt nhìn chằm chằm vào vẻ mặt bình thản của Kevin, thấp giọng: "Ngươi có vẻ như sớm đã biết trên bia đồng viết gì."
"Vậy sao?" Kevin hờ hững đáp.
Con người này thật kỳ lạ, mang trên mình vô số bí ẩn, nhưng lại tạo cho người ta cảm giác như thể "chẳng đáng quan tâm". Anh chưa bao giờ chủ động nói ra bất cứ điều gì về bản thân mình, nếu có ai hỏi đến thì cố tình che giấu một chút, nhưng lại là kiểu lơ đễnh, che giấu rất qua loa, chưa bao giờ chịu nghiêm túc. Nếu câu hỏi của đối phương đâm trúng trọng tâm, anh thường sẽ viện đại một lý do ngớ ngẩn để lấp l**m, nếu là đang trong cơn lười nhác thì thừa nhận đại cho qua chuyện, rồi cũng chẳng giải thích gì thêm.
Cứ như những chuyện người khác thấy quan trọng, trong mắt anh lại chẳng đáng nhắc đến.
"Ngươi từng đến đây rồi." Oswid không dùng câu hỏi, mà là câu khẳng định. Hắn đứng thẳng người, khoanh tay lại, ra vẻ chuẩn bị thẩm vấn tại chỗ: "Ngươi nắm rõ vị trí của đồi Đầu Trắng và thác Vĩnh Sinh, biết rõ dưới lòng đất có quái vật gì, ngay cả tấm bia đồng bị chôn giấu cũng tìm được dễ dàng… Rõ ràng đã từng đến đây."
Kevin không nói gì, anh rũ mắt, ánh sáng từ ngọn đèn vàng soi sáng một bên gương mặt của anh, gần như là ngầm thừa nhận.
"So với du ngoạn thám hiểm thì chỗ này thích hợp để đi tự sát hơn." Oswid đảo mắt nhìn quanh, tiếp tục: "Vậy trước kia, ngươi tới đây làm gì?"
Chưa đợi Kevin trả lời, hắn bỗng nhớ tới một chuyện: "Cái thể chất "không đâm xuyên tim thì không chết" của ngươi… Cũng liên quan đến nơi này phải không?"
Kevin ngẩng đầu, nhướng mày nhìn hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!