"Cần ta nhắc cho ngươi nhớ về "Hoàng Quyền" không? Theo pháp điển, đồ trên người ngươi là của ta, kể cả bản thân ngươi cũng là của ta, ta muốn lấy thì lấy, có ý kiến gì không?"
***
Ngoài mười lăm mãnh điểu của tộc Nhân Thú Khổng Lồ, Oswid còn mang theo hơn ba mươi mấy kỵ sĩ của quân thiết kỵ Ô Kim cùng một quan ngự y. Nhóm người tập trung đầy đủ khiến nhà bếp của tinh linh cổ thụ trở nên chật chội.
"Chúng ta đang ở trên mặt đất hay dưới lòng đất vậy?" Nick đưa mắt nhìn ra ngoài, không nhịn được hỏi.
Bất cứ ai đi một vòng quanh nơi này cũng sẽ bị cảnh tượng ở đây làm cho hoang mang, khó trách hắn có suy nghĩ như vậy——
Cây cối trong hang sinh trưởng xanh mướt tươi tốt, có cây mọc cao thẳng, tán cây xoè rộng như tán ô, có cả những loài cây bụi mọc thành từng cụm, tụ lại trong góc xó, giữa đám lá rậm sẫm màu còn đính thêm vài quả dại đỏ mọng tươi tắn. Những sợi dây leo to như cánh tay trẻ con bò ngoằn ngoèo trên mặt đất, men theo vách hang mà leo lên, vài sợi dây mảnh rũ xuống như tấm rèm mỏng.
Có cây có quả lại có nhà, thêm cả đèn lồng chiếu sáng treo rải rác khắp nơi, thật sự khiến người ta có cảm giác như đang ở trong một khu rừng rậm nào đó trên mặt đất.
"Giống cỡ nào cũng không phải trên mặt đất đâu, khi nãy ta lượn vài vòng phía trên, cánh suýt đập trúng trần mấy lần." Dan tiện tay hái vài quả đỏ ở lùm cây bụi trong xó hang, qua loa chà chà một hai cái, sau đó quay sang hỏi Kevin: "Thứ này ăn được không? Nhìn ngon mắt ghê, cắn thử một cái thì có chết không?"
Kevin khoát tay: "Không đâu…"
Nghe được hai chữ "không đâu", Dan lập tức không chần chừ mà đưa quả vào miệng cắn một miếng, nhai rôm rốp, vừa nhai vừa lẩm bẩm: "Ừm… Giòn, ngọt, ngon đấy!"
"Ta còn chưa kịp nói chữ "nhưng" mà…" Kevin bất lực: "Ngươi làm gì ăn vội thế?""
"Nhưng".. "Nhưng" cái gì?" Dan khựng lại, cúi đầu nhìn quả đỏ trong tay chỉ còn chưa tới một miếng nhỏ. Trực giác mách bảo với hắn rằng sắp có chuyện chẳng lành…
Kevin "Ồ" một tiếng, nói tiếp: "Nhưng dù sao đây cũng là ở trong lòng đất, không có ánh mặt trời. Cây cối muốn sinh trưởng chỉ nhờ vào phân bón, mà phân bón thì…"
Dù Thần Mộ có bí ẩn cao quý cỡ nào chung quy cũng là nơi chôn cất xác chết. Cây cối ở đây sinh trưởng trên đất nghĩa địa, có thể hấp thụ loại "phân bón" gì… Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết.
Gương mặt đen sì của Dan lập tức cứng đờ.
"Ọe——" Dan ôm cây cột trước hang mà nôn, hắn yếu ớt ngẩng đầu lên nhìn Oswid ở phía bên kia, mắng vốn: "Hoàng đế đâu? Tiểu hoàng đế, ngươi có thể quản tên chỉ huy nhà mình được không?! Miệng hắn độc quá! Ọe——"
Một gã đàn ông vạm vỡ hơn hai mét cứ thế bị câu nói gợi lên sự liên tưởng của Kevin làm cho suy yếu đến sắp ngất, Dan ôm bụng lết vào hang tìm ngự y rửa ruột.
Oswid đang chỉ huy tiểu đội thiết kỵ Ô Kim dọn dẹp xác tinh linh cổ thụ, nghe xong lời của Dan thì quay đầu liếc sang Kevin một cái, hừ lạnh: "Chỉ huy của ta? Ngài Fassbinder suốt ngày chỉ nghĩ đến việc làm phản, căn bản không biết hai chữ "hoàng đế" viết thế nào, ta quản hắn nổi mới lạ."
Đang ở chốn đông người, không thể động tay động chân với hoàng đế. Kevin rất thức thời rút lui: "Quản nổi, quản nổi, ta câm miệng ngay đây! À— mà ngươi cũng nuốt hết hơn nửa quả vào bụng rồi, có nôn cũng vô ích, thôi thì cứ ăn đi, đừng nghĩ nhiều."
Dan: "…"
Hắn thật sự không muốn nói chuyện với tên chỉ huy mặt trắng này thêm một phút giây nào nữa, lập tức quay người chui vào hang. Nào ngờ trán bị đập ngay mép cửa cái "cốp", đau đến muốn nhe răng trợn mắt.
"Chỗ chết tiệt gì đây?! Vương quốc người lùn hả?" Dan buồn bực mắng.
Cái hang bếp từng nhốt đội tinh nhuệ của Kevin, giờ lại thêm người chen vào đông đúc chật hẹp, quan ngự y đang xử lý vết thương cho nhóm lính. Đa số là những người cùng nhảy vào xoáy nước với Kevin. Chủ yếu là họ bị xước da hoặc bị gai nhỏ trên dây leo đâm chảy máu. Những vết thương này đều không quá nghiêm trọng, ngự y xử lý rất gọn gàng nhanh chóng. Nặng hơn một chút thì là những vết bầm hoặc chấn thương do va đập.
Những chỗ bị đập trên người họ ban đầu chỉ sưng đỏ lên, sau đó lại dần dần hoá cứng, kết cấu như cát đá. Với vết thương dạng này thì ngự y đành bó tay.
Thế nên cú nện trán như trời giáng của Dan vào vách hang hầu như thu hút hết sự chú ý của tất cả mọi người. Không chỉ Kevin và Oswid bên ngoài cùng quay lại nhìn, mà cả đám ngự y và tướng sĩ đang đắp thuốc bên trong cũng sửng sốt nhìn ra.
Ánh mắt của cả bọn hầu như đều viết rõ một câu: "Xong rồi! Cái đầu kia chắc là sắp hoá thành đá luôn rồi."
Bất ngờ là Dan chỉ xoa xoa vết đỏ trên trán, rồi như không có chuyện gì, cúi người chui vào trong hang, giọng hắn oang oang vang ra cả phía ngoài: "Ngự y, ta buồn nôn."
Kevin và Oswid nhìn nhau một cái, không nói thêm lời nào lập tức bước theo Dan vào hang.
"Nhìn ta làm gì? Rợn hết cả người…" Dan vừa vào cửa đã bị ngự y kéo ngồi bệt xuống đất, tất cả mọi người đều vây quanh hắn, ngay cả tiểu hoàng đế và chỉ huy mặt trắng cũng bước vào. Tất cả cùng nhìn chằm chằm vào cục u trên trán của hắn."
Trán Dan bị trét nhọ nồi đen thui, căn bản không thể nhìn ra màu da thật, đương nhiên cũng không thể phân biệt được chỗ đó có bị hóa đá hay không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!