Hai tay đang bị trói phía sau lưng của Kevin vẫn không ngừng mài vào mảnh đá nhọn. Ngay khi nghe tiếng "Không" quen thuộc vang lên, tay anh trượt mạnh một cái, dây leo gai bị kéo căng tới cực hạn lập tức kêu "rắc" một tiếng, bàn tay theo quán tính trượt thẳng vào mép đá sắc bén, cứa rách một đường dài.
Kevin khẽ rên một tiếng: "Ui——!!!"
Thần kinh của viên tướng sĩ vốn đã căng như dây cung, nghe Kevin kêu đau thì càng thêm luống cuống, bất giác hỏi thành tiếng:"Ngài làm sao thế?"
Kevin cười gượng, hai tay vẫn giữ nguyên tư thế bị trói sau lưng: "Không có gì, run tay thôi."
Phía bên ngoài lại có tiếng chim Đại Bàng rít dài, không khí như bị vật khổng lồ lướt qua, gió cuốn vù vù. Lẫn trong tiếng gió là tiếng bước chân và tiếng kêu gào hỗn loạn.
"Bắt lấy! Bắt lấy chúng nó!" Kevin nghe thấy lũ tinh linh cổ thụ dùng thứ ngôn ngữ kỳ lạ gào rú: "Những người còn lại mau vây chặt đám tù binh! Đừng để bọn chúng vào ——"
Vết thương trên tay anh trong chốc lát đã lành lại. Kevin vung cổ tay thêm vài cái, nhanh chóng giật đứt sợi dây trói. Sợi dây quấn quanh cổ tay quá chặt, phần nữa vì anh dùng lực quá mức để bứt dây nên khớp tay hình như trẹo gân luôn rồi, cảm giác vừa đơ cứng vừa đau rất khó cử động.
"Rắc, rắc ——"
Hai tiếng khớp xương vang lên rõ ràng.
Tướng sĩ ngơ ngác trố mắt nhìn Kevin: "Má ơi— ngài lại đang làm cái gì nữa vậy?!"
Kevin mặt không đổi sắc: "Thư giãn gân cốt."
Anh thoắt một cái đã khéo léo tháo rồi nắn lại khớp tay bị trật, còn không thèm chớp mắt lấy một cái, sau đó lăn người ngồi dậy, thản nhiên nói: "Đừng hoảng, ta gỡ dây cho ngươi ngay đây."
Tướng sĩ: "…"
Ban len lén nhìn theo hành động của Kevin một lúc, định bắt chước anh vặn trẹo cổ tay để mở trói. Kết quả nó bị tướng sĩ ngồi cạnh mắng: "Ngươi cẩn thận một chút, vặn sai là phế luôn cái tay đấy! Học ai không học lại học theo cái đồ b**n th**."
Kevin liếc sang, cáu kỉnh ném lại một câu:"Trẻ nhỏ không nên bắt chước."
Nói xong lại chẳng thèm quan tâm đến mấy cái gai tua tủa trên dây trói, anh cứ thế túm luôn phần dây trói buộc trên chân mà giật phăng đi, vài nhát đã sạch trơn.
Đám cây thành tinh kia cũng không ngu, lúc nhốt họ trong bếp còn nhớ tước sạch vũ khí, chẳng để lại thứ gì dùng được.
Kevin cũng chẳng quan tâm ngoài kia có lính gác hay không. Anh đứng dậy đảo mắt một vòng, nhanh chóng tìm thấy hàng loạt chum sành đựng nước kế bên đám tượng đá cạnh tường. Anh đi đến bưng hai chum nước, không nói không rằng tạt thẳng vào mặt đám đồng đội còn đang bất tỉnh.
"Ặc—— ai đấy?!" Nick và nhóm của hắn bị nước lạnh tạt thẳng vào mặt, giật mình bừng tỉnh, miệng phun đầy nước.
"Là ta."
Kevin buông chum nước, bước tới túm kéo từng người ngồi dậy, đôi bàn tay trắng xanh gầy guộc thoáng chốc đã xé đứt hết dây trói trên người họ.
Cả đám người vẫn còn ngơ ngác: "Đây là đâu? Lũ cây thành tinh đâu rồi? Bắt chúng ta lại rồi ném vào đây mà không coi ngó gì à?"
Kevin giơ ngón trỏ lên miệng ra hiệu "suỵt", chỉ ra cửa:"Tự nghe xem ai tới."
Tiếng gào của Đại Bàng khổng lồ vẫn vang vọng phía bên ngoài: "Lũ cây già này cứ chui rúc vào đây làm gì?! Trong này có thứ gì quan trọng lắm sao? Đệch—— dám bắn tên vào ông hả?! Ông vả chết tụi bây!"
Đại Bàng vừa dứt lời, cơn gió điên cuồng lại cuốn qua.
Tinh linh cổ thụ phía bên ngoài bị hất văng tứ tán, không trụ nổi. Tiếng va chạm của kim loại vang lên hỗn loạn trong trận gió, bọn chúng hoàn toàn rơi vào thế yếu.
Mãnh điểu khổng lồ vỗ cánh liên tục, hình như có một con vừa đáp xuống nóc bếp, làm cả hang động rung lên.
Mọi người vừa mới được cởi trói, tay chân tê cứng chưa thể hoạt động linh hoạt, theo bản năng há hốc mồm ngửa đầu lên nhìn, ai nấy đều bị bụi đất từ phía trên rơi xuống cho một họng cát.
"Cẩn thận, đừng đè sập chỗ này." Giọng nói lạnh lùng cao ngạo lại vang lên, lần này rõ ràng hơn hẵng.
Cả đội tinh nhuệ lập tức sững sờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!