Chương 24: -Mộ Thần-5

Oswid đáp: "Ừm, Vào đi."

Vì thiếu ngủ nên giọng hắn hơi khàn, nhưng vẫn trầm ổn mạnh mẽ, không hề có chút căng thẳng nào, dễ khiến người khác cũng bình tĩnh theo. Đến mức trong mấy ngày tiếp xúc vừa qua, Peter thường quên mất rằng vị hoàng đế bệ hạ này thực ra còn nhỏ hơn y rất nhiều tuổi.

Sự bình tĩnh trầm ổn trong lòng của hoàng đế thật sự cũng có chút bất đắc dĩ. Loại báo cáo khẩn cấp này trong thời gian gần đây hầu như đều chia ra mỗi ngày đến hơn tám lượt, cảm xúc của hắn dường như cũng muốn tê liệt rồi, không còn choáng váng như lúc đầu nữa.

Oswid thậm chí đôi khi còn nghi ngờ phải chăng mệnh số của hắn có gì đó sai trái hay không? Đế Quốc Kim Sư trước đây đâu phải chưa từng có những kẻ nắm quyền thích làm trời làm đất, thực tế đa số các đời hoàng đế trước đây đều là loại người như vậy. Có lẽ vì thời kỳ huy hoàng đã không còn, nên họ dứt khoát buông xuôi, dốc lòng sống buông thả, càng ngày càng khó coi.

Thế mà những vị hoàng đế thích hưởng lạc trước đây suốt ngày ăn chơi phè phỡn lại chẳng gặp chuyện gì to tát. Còn hắn là bị người ta bắt ép ngồi vào ngai vàng này, cũng chỉ mới đăng cơ chưa được bao lâu đã gặp đủ thứ chuyện phiền phức từ trên trời rơi xuống.

Peter đứng gần cửa phòng, cố gắng giữ bình tĩnh, bẩm báo: "Có người của tộc Nhân Thú Khổng Lồ xâm nhập từ phía Đông Nam. Tốc độ bay của họ quá nhanh nên đã vượt qua bốn thành, tiến thẳng vào Saint Antis rồi ạ."

Oswid vừa cởi bỏ lớp áo bị ướt đẫm mồ hôi, đang thay dở bộ y phục khác thì động tác khựng lại: "Tộc Nhân thú đến Saint Antis? Có bao nhiêu người?"

Peter mặt mày tái nhợt đáp: "Khoảng gần một trăm, vừa đúng bằng quân số của một đội đột kích."

Oswid: "Não chúng bị úng nước hả?"

Peter: "……" Câu này thì biết trả lời thế nào đây?

Mối quan hệ giữa Đế Quốc Kim Sư và tộc Nhân Thú Khổng Lồ dưới thời các vị hoàng đế trước thật sự không thể gọi là tốt đẹp. Họ vô cùng bài xích giống loài "man rợ, kém văn minh" này, cho rằng loài nhân thú thô lỗ, vô lễ, không biết suy nghĩ, ngoài năng lực chiến đấu mạnh mẽ thì chẳng còn gì đáng giá.

Thực tế không chỉ riêng Kim Sư, hầu như tất cả các quốc gia lớn nhỏ của tộc người Ouna đều có chung quan điểm này.

Nhưng việc người cầm quyền có suy nghĩ như vậy cũng chẳng có gì lạ, bởi khi đã ngồi vào ngai vàng, dù có ăn chơi trác táng cỡ nào cũng sẽ chẳng ưa gì đám ngoại tộc có sức đe doạ đến quyền lực của mình. Oswid có lẽ là vị hoàng đế duy nhất trong gần trăm năm qua của Đế Quốc Kim Sư không có ác cảm với tộc Nhân Thú Khổng Lồ.

Thứ nhất vì hồi nhỏ hắn không bị đám trưởng bối "nhồi sọ" vấn nạn phân biệt chủng tộc độc hại; Thứ hai, trận chiến trên sông Kela vừa rồi hai bên hợp tác khá suôn sẻ. Huống chi nếu như lúc đó không có Mai tự biến mình thành tấm khiên sống, vững chãi chắn ở phía trước như một ngọn núi lớn, số lượng quân thiết kỵ Ô Kim tử trận chắc chắn sẽ nhiều hơn gấp đôi. Chịu ơn người ta một lần, Oswid không những không có ác cảm mà còn khá có thiện cảm với tộc người này.

Tất nhiên, sự yêu ghét của hoàng đế đâu dễ để một con người bình thường có thể nhìn ra bằng đôi mắt bình thường.

Giống như câu nói của Oswid đang nói với Peter: "Không đến mức đột kích đâu. Đám ngốc suốt ngày loạn như gà bay chó sủa ấy không đủ thông minh để lên kế hoạch cho một vụ đột kích."

Peter: "……"

Oswid gập cổ áo, nghĩ thêm một lát rồi bổ sung thêm: "Cũng chưa chắc, việc đột kích ban ngày vốn là hành động của kẻ không có não, không chừng bọn chúng đến đột kích thật đó."

Peter: "……" Miệng của bệ hạ đúng là…!

"Ngươi đã chặn họ lại chưa?" Oswid hỏi.

Theo lẽ thường, nếu có quân đội nước khác hoặc chủng tộc khác vô cớ xâm nhập lãnh thổ Kim Sư, quân đội tuần tra biên giới một mặt gửi thông báo về Huyền Cung, mặt khác đã đánh giáp lá cà với bên x*m ph*m l*nh th* rồi. Dù tình hình hiện tại có hơi đặc biệt, nhưng cũng không nên xử lý chậm trễ.

Bằng không chờ báo cáo đến tay hoàng đế, rồi chờ hoàng đế suy nghĩ xong mới ra lệnh, vừa quay ra chắc đối phương đã dỡ luôn cổng Huyền Cung rồi.

Peter cuối cùng cũng có chuyện để trả lời, y chỉnh lại tư thế nghiêm túc, gật đầu đáp: "Đã chặn rồi ạ, bọn họ không đánh với chúng ta, mà quay lại đáp xuống khu vực rừng Sáp ở phía Bắc. Doanh trại đã cử cung thủ bao vây toàn bộ khu rừng. Hai tên thủ lĩnh của nhóm Nhân Thú nói họ muốn gặp ngài."

Oswid trong lòng đã có tính toán: "Ta biết rồi, bọn họ vẫn còn ở rừng Sáp sao?"

Peter: "Vâng."

Dù sao thì Nhân Thú người nào cũng cao lớn cường tráng, ai dám bừa bãi dẫn  họ vào Huyền Cung? Nhỡ đâu phát điên lên thì ai mà giữ cho nổi.

Rừng Sáp là một khu rừng kỳ lạ nằm ở vùng ngoại ô phía bắc của Saint Antis. Loại cây Sáp này mỗi năm chỉ mọc lá và nở hoa vào dịp cuối thu, còn lại ba mùa xuân hạ đông đều trụi lủi. Trớ trêu nhất là cành cây của nó lại có màu da người, nhìn thoáng qua giống hệt cánh tay ai đó chặt ra cắm lên cây, khiến cả khu rừng trông đặc biệt… Rợn người.

Ngoài mùa thu hoạch Sáp, bình thường chẳng ma nào muốn bước vào khu rừng này.

Cả vương thành rộng lớn rõ ràng có biết bao nhiêu chỗ để chọn, cuối cùng lại chọn đúng chỗ này. Khẩu vị của tộc Nhân Thú quả thật kỳ dị khó ai sánh bằng.

Gần một trăm tên Nhân Thú Khổng Lồ chen chúc trong rừng. Người đứng, người ngồi chồm hổm, có cả những kẻ dứt khoát biến về dạng thú, nằm bò trên cây Sáp, làm cành cây rung rinh như sắp gãy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!