Chương 23: -Mộ Thần-4

Cục giấy da dê bị vò nhăn nhúm kia lăn vào khe cửa, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.

Oswid ngồi trước bàn làm việc day mạnh vào huyệt thái dương, chút tinh thần vừa mới gượng dậy lại đột ngột bay biến.

Thiếu ngủ trầm trọng khiến cả người hắn chìm trong sự mệt mỏi và tê dại đến khó tả, đâu đó còn pha lẫn chút bồn chồn, bất an. Oswid trở nên ủ rũ chán chường, dường như giờ đây dù có thêm chuyện long trời lở đất ập xuống, hắn cũng chẳng còn tinh thần để đối phó nữa!

Chim ưng trắng cũng rất thức thời, nó cảm nhận được rõ ràng xung quanh người này đang bao phủ một tầng áp suất thấp. Dường như có thể xé xác bất cứ thứ gì đang lởn vởn quanh hắn. Chim Ưng sau khi làm tròn nhiệm vụ đưa thư của mình liền thuận thế lăn xuống dưới bàn, nằm dang rộng tứ chi trên đất để hít thở.

Khi con người ta cực kỳ mệt mỏi, tư duy thường hay lâng lâng mơ hồ. Oswid chống khuỷu tay lên bàn, lật lật hai trang quân báo trước mặt, lát sau lại nhìn về phía màn đêm dày đặc bên ngoài cửa sổ. Khung cảnh trong trang viên Parson ngày trước đột nhiên lại hiện về trong tâm trí hắn…

Vài hình ảnh vụn vặt thoáng qua, cơn buồn ngủ lần nữa ập đến–

Hình như đó là một buổi chiều cuối xuân oi bức, trời mưa rả rít. Vài tia chớp ẩn hiện trong cơn mưa đầu mùa, kèm theo tiếng sấm ầm ầm từ xa kéo đến.

Cây Trinh thụ lá rộng che khuất phân nửa cửa sổ phòng trà trên tầng hai của trang viên Parson. Ngày mưa trời càng tối tăm âm u, cả căn phòng chìm trong bóng tối tịch mịch.

Oswid đang ngồi trên ghế cạnh chiếc giường, tay đè lên một quyển sách, mắt lại không ngừng nhìn con đường nhỏ trong vườn hoa bên ngoài cửa sổ. Con đường nhỏ ấy trải dài về phía trước, dẫn đến cánh cổng sắt chạm khắc hoa văn.

Lão quản gia I

-an vừa bước vào phòng vừa hắng giọng "khụ" một tiếng, nghiêm túc nhắc nhở: "Thiếu gia, cầm sách mà ngẩn người không phải là thói quen tốt, ngài sẽ bị phạt."

Nhóc Oswid mím môi quay đầu lại, hỏi: "Cái tên đáng ghét kia hôm nay không đến sao?"

Nếp nhăn pháp lệnh trên mặt ông I

-an càng sâu hơn: "Một quý tộc lịch sự không nên xưng hô với người khác như vậy. Các hạ Fassbinder hôm qua đã nhận được lệnh điều động từ quân đoàn, kỳ nghỉ xuân kết thúc sớm một tuần, ngài ấy đã lên đường về đại bản doanh ở vương đô rồi. Lúc đó thiếu gia vẫn chưa hết sốt, nên ta không báo với ngài."

Oswid sau khi nghe xong, trong lòng đầu tiên là cảm thấy phấn khởi nhẹ nhõm, vì từ nay cậu có thể giảm bớt việc luyện tập mấy loại kỹ năng chiến đấu ngớ ngẩn rồi. Nhưng ngay sau đó lại có một sự thất vọng pha chút nhạt nhẽo dâng lên trong lòng cậu.

Nhóc Oswid không nói ra được cụ thể mình đang thất vọng cái gì…

Cậu cảm thấy tên Fassbinder kia tuy là một tên khốn nạn, nhưng ít ra hắn ta thú vị hơn nhiều so với đám người hầu lạnh nhạt. Trang viên cũ nát này khó khăn lắm mới có chút sinh khí, bây giờ lại tan biến hết, lại trở về như trước kia, bầu không khí lúc nào cũng tịch mịch, nhàm chán.

Oswid nhìn chằm chằm cánh cổng chạm hoa văn ở cuối vườn sau một lúc, rồi quay đầu hỏi I

-an: "Vậy kỳ nghỉ xuân năm sau hắn có đến nữa không?"

Ông I

-an suy nghĩ một chút, rồi thành thật lắc đầu: "Trong quân đoàn thường chỉ có năm đầu tiên là có kỳ nghỉ xuân trọn vẹn, đây là phúc lợi dành cho tân binh, năm sau ngài Fassbinder có lẽ không đến được nữa đâu."

Vậy còn năm sau nữa thì sao?

Cậu rất muốn hỏi, nhưng có lẽ câu trả lời cũng giống như vậy thôi…

Những tiếng sấm trầm đục nối tiếp nhau vang lên. Oswid còn đang chìm đắm trong nỗi thất vọng nhàn nhạt, cảnh tượng trước mắt nhoáng một cái bỗng dưng thay đổi. Cửa sổ kính trước mặt cậu đã biến thành một bức tường, tiến về phía trước thêm hai bước nữa là một cánh cửa hé mở, mấy người hầu gái lười nhác trốn việc đang túm tụm lại cùng nhau tán gẫu bên trong.

Oswid mơ hồ nghe thấy một người trong số họ hạ giọng nói: "Các ngươi có nghe nói vì sao lão gia không thích cậu chủ nhỏ không?"

Một người khác "suỵt" một tiếng, giọng nói càng hạ thấp hơn: "Không thấy cậu ta càng lớn càng không giống ngài Kno sao?"

"Cậu ấy cũng có giống phu nhân miếng nào đâu."

"Phu nhân bệnh nặng mấy năm nay rồi, gầy đến mức mất cả dáng, làm sao nhìn ra được trước đây người trông như thế nào?"

"Cũng đúng."

Oswid bất động đứng bên tường, vừa không dám bước lên phía trước để nghe rõ ràng, nhưng cũng không muốn lùi lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!