Hầu như ai cũng biết, trên lục địa này không chỉ có một lăng mộ thần.
Trong "Thần Lịch" viết rằng; Cảnh tượng bi tráng và hùng vĩ nhất thời đại Cựu Thần là buổi hoàng hôn khi chư thần diệt vong. Ráng chiều đỏ vàng như máu trải dài vạn dặm, chim thú than khóc, sông biển cuộn trào, thần linh giống như những ngôi sao rơi xuống, quy về cùng một nơi, đó là thời đại Cựu Thần kết thúc, cũng là thời đại Hậu Thần bắt đầu.
Những vị cựu thần đã ngã xuống năm đó thực ra có một khu mộ chung khổng lồ, được gọi là "Vạn Thần Chi Mộ". Đương nhiên "Vạn" chỉ là cách nói cường điệu, để tỏ ra khí thế hùng vĩ mà thôi! Trên thực tế toàn khu mộ này chỉ an táng hơn trăm vị tiểu thần, ba vị chủ thần vĩ đại nhất thời Cựu Thần cũng chỉ có hai vị nằm trong đó.
Vị thần độc nhất vô nhị không nằm trong Vạn Thần Chi Mộ chính là thần ánh sáng Fae – Ngài là vị thần cuối cùng ngã xuống.
Ngài đã tận mắt chứng kiến thảm cảnh chư thần diệt vong, ngoan cường chống đỡ đến phút cuối cùng. Mãi đến khi hoàng hôn kết thúc, màn đêm bao phủ khắp nơi, Fae mới dần nhắm mắt buông xuôi khi tia sáng cuối cùng dần lụi tàn.
Nhưng tất cả những điều này thực tế đều đến từ những ghi chép theo truyền thuyết. Chuyện cũng đã xảy ra từ hàng triệu năm trước, thực hư thế nào không ai có thể khảo chứng được nữa. Giống như lăng mộ thần, ai đã xây nên những công trình đó? Với mục đích gì?! Tại sao phải chọn xây mộ thần ở những nơi xa xôi hiểm trở như vậy, nhất là lăng mộ của Fae – vị chủ thần ngã xuống cuối cùng.
***
"Ta hận kẻ xây mộ thần…" Ban thoi thóp ôm cổ mã ưng.
Trước khi xuất phát từ Huyền Cung, Kevin đã chuẩn bị cho Ban một con Mã ưng đặc biệt. Vóc dáng của nó so với những con khác hơi nhỏ hơn một chút, nhưng tứ chi rất cường tráng, cánh rộng, sức chạy không hề kém cạnh những con mã ưng to lớn. Cho một thằng nhóc nửa mùa như Ban làm thú cưỡi, quá hợp lý rồi.
Nhưng thằng nhóc sư tử kia ngay lúc xuất phát lại dở chứng, không biết dây thần kinh nào bị chập, nó nhất quyết muốn tự chạy. Nhóc con khí thế bừng bừng, dõng dạc tuyên bố chắc nịch rằng nó có thể vượt qua phần lớn mã ưng cả đoạn đường dài, một mình dẫn đầu.
Thế là nó đã tự mình "dẫn đầu" rồi suýt đột quỵ.
Chạy hết nửa ngày đường, mã ưng vẫn phi nước đại như bay, Ban lại sắp thăng thiên rồi. Kevin cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, anh huýt sáo một tiếng, gọi con mã ưng nhỏ kia đến bên cạnh, rồi dứt khoát ném con sư tử non đang sùi bọt mép hấp hối kia lên lưng ngựa. Kèm theo một câu an ủi: "Đáng đời nhà mi!"
"Ta thấy trên bản đồ rõ ràng không xa đến vậy mà!" Ban biến trở lại hình người, tay chân rũ rượi, nhóc nằm sấp trên lưng mã ưng khóc lóc r*n r*, dường như không thể ngồi thẳng nổi nữa.
Kevin liếc nhìn Ban, ung dung nói: "Đứa ngốc nào nói với ngươi hai điểm trên bản đồ chỉ cần đi đường thẳng là tới?!"
Ban: "…"
Thật không may, chính nó tự cảm thấy như vậy.
"Thế thì còn bao xa nữa mới đến? Chúng ta kịp đến đó trước khi trời tối không?" Ban hấp hối ngẩng đầu nhìn con đường dài phía trước, không nhịn được hỏi.
Kevin mỉm cười xoa đầu Ban như cún con, xong lại giơ tay chỉ về phía xa, ôn tồn nói: "Thấy quả đồi nhỏ kia không? Chúng ta sẽ đến đó sớm thôi!"
Ban ngơ ngác nheo mắt, nó cố gắng nhìn thật kỹ một hồi lâu trong màn mưa mù mịt phía xa, vẫn không nhìn thấy quả đồi nhỏ nào.
"Nhìn đi đâu vậy?! Nó nằm ngay đó kìa!" Kevin thuận tay vả cho nó một phát, chỉ lại thêm lần nữa.
"Hả??" Tầm mắt Ban nhìn theo ngón tay của Kevin, không dám lệch đi chút nào.
Sư tử nhỏ nhìn thêm một hồi, gương mặt của nó từ ngơ ngác dần dần chuyển sang há mồm trợn mắt, hệt như bị hóa đá hoàn toàn. Nó chết cứng thêm một lát nữa rồi đột nhiên bật dậy, chỉ vào ngọn núi cao chọc trời ở phía xa, hét toáng lên: "Bà nội cha ngươi chứ đồi nhỏ! Thứ đó mà gọi là đồi nhỏ hả?!"
Kevin chậc lưỡi, lên giọng dạy bảo: "Mới có tí tuổi đầu đã học thói chửi bậy, lát nữa nhờ người ta bắt ngươi đi học lớp lễ nghi."
Con sư tử nhỏ "Xì—" một tiếng: "Ai dám bắt ta!"
"Hoàng đế chứ ai." Kevin thản nhiên nói.
Sư tử nhỏ mặt không cảm xúc nhìn anh: "… Quốc gia của mấy người lạ thật đó nha! Hoàng đế mà cũng phải nghe lời ngươi, ngươi là cha hắn hả?"
Kevin: "…"
Chân trời đằng xa nhuốm màu xanh đen, mưa lớn đến chiều đã nhỏ dần, tí tách kéo dài thêm vài giờ nữa rồi cũng tạnh hẳn. Mưa vừa tạnh, đám côn trùng gây hại kia lại càng hăng hái bay lượn.
Tiểu đội tinh nhuệ mà Oswid chọn ra hầu hết đều là các thành viên đến từ tam đại doanh; Thanh Đồng, Xích Thiết, Ô Kim, bọn họ gần như đều là tướng sĩ. Tuy không có cấp bậc cao như chỉ huy hay phó chỉ huy, nhưng chắc chắn họ ngày thường đều là những thành viên xuất sắc trong các quân đoàn. Không ai muốn họ gặp điều gì bất trắc trong chuyến hành trình dài này, nên trước khi xuất phát, cả nhóm đều được trang bị rất kỹ càng.
Mỗi người đều được trang bị một bộ giáp nhẹ mặc sát người, có thể che chắn phần lớn các bộ phận trọng yếu của cơ thể, lại không quá cồng kềnh. Họ đều khoác thêm một chiếc áo choàng chống mưa có mũ trùm đầu, và một chiếc mặt nạ đồng có lưới mắt dày dặn, chắc chắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!