"Ta không đùa!" Kevin nói xong, liền chồm người lên phía trước một chút. Tay phải anh "bộp" một tiếng đặt lên bàn trước mặt Oswid, lòng bàn tay hướng lên trên, mạch máu màu xanh nhạt ẩn hiện dưới làn da trắng mịn.
Vì tay đang để trên bàn làm việc, tư thế nửa thân trên của anh hơi nghiêng ngả, có vẻ lơ đễnh, buông lỏng.
Tay trái anh tùy ý vạch ngang một đường trên cổ tay phải, cười nói: "Ngươi quên rằng ta căn bản sẽ không bị thương phải không?"
Oswid rũ mắt nhìn cánh tay trước mặt mình, rồi hướng mắt nhìn lên, vẻ mặt căng thẳng hoà hoãn lại một chút nhưng giọng điệu vẫn cứng rắn: "Không bị thương thì cho rằng mình trâu bò lắm hả? Ngươi có thể mọc bốn cái đầu, tám cái tay, một người chống trăm người được sao?!"
Kevin tặc lưỡi: "Có thể nói chuyện đàng hoàng được không?!"
"Hễ thấy ngươi là ta không nói chuyện đàng hoàng được!" Oswid cười khẩy.
Kevin bất lực nhìn chằm chằm Oswid một lát, đối phương kiên định như bàn thạch, không hề né tránh ánh mắt của anh.
"Hầyyy—" Kevin thở dài, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, cố gắng hạ giọng, thể hiện thái độ ôn hòa mềm mỏng hơn để thuyết phục hoàng đế: "Ngươi xem.. Bây giờ lòng người hoang mang, ai ai cũng đang mong chờ "phương thuốc" cứu mạng, trì hoãn thêm ngày nào bất ổn thêm ngày ấy. Nỗi sợ này không phải nói trấn áp là trấn áp được. Ta biết ngươi luôn không quá tin vào những thứ chưa tận mắt nhìn thấy, cảm thấy đánh cược tính mạng của cả một vương quốc để đi cầu một bát nước thánh không biết có hiệu quả gì hay không.. Chi bằng để Y Quan Viện ngày đêm tìm cách bào chế thuốc giải nghe có vẻ thiết thực hơn!"
Môi Oswid mím chặt thành một đường thẳng cứng nhắc, tỏ rõ thái độ cứng mềm không ăn.
"Hoàng đế Basserman năm đó có lẽ đã hy sinh rất nhiều nhân mạng để trải đường bước vào thần mộ. Nhưng giờ đây chỉ cần mình ta là đủ rồi. Tuy ta không có bốn cái đầu tám cái tay, nhưng ta sẽ không bị thương, nếu vào mộ thần thất bại ta sẽ tìm cách khác để vào lại, ta có thể thử được vô số lần cho đến khi mở được cửa điện chính của thần mộ mới thôi. Trong thời gian đó Y Quan Viện vẫn có thể tập trung bào chế thuốc, quân tướng thủ vệ vẫn tiếp tục đóng quân, tuần thành, sẽ không tổn thất một binh một tốt nào. Hai con đường song song, không ảnh hưởng gì nhau."
Kevin dang tay, nói: "Cuối cùng nếu nước thánh thật sự có hiệu quả thì đương nhiên mọi người đều vui, nếu không có hiệu quả, xem như cho ta đi dạo ngoại ô một vòng. Loại mua bán căn bản không cần lo lỗ vốn này ta không biết ngươi đang do dự cái gì mà không chịu chấp nhận nữa!"
"…" Oswid há miệng muốn phản bác, môi mấp mấy vài lần nhưng không thốt ra được chữ nào. Có lẽ là không tìm được lý do để phản bác lời của Kevin.
Đúng vậy, chỉ cần huy động một người, lại có thêm một phương hướng khả thi để giải quyết tất cả phiền phức, một vốn vạn lời, mua bán quá hời! Còn do dự gì nữa?!
Nhưng hoàng đế trông có vẻ… Tức giận không nhẹ.
Kevin khẽ "À" một tiếng: "Vậy đi! Ta cũng không phải người cố chấp. Vì ngươi mãi không nói được lời nào, vậy chúng ta đổi cách nhé!" Anh ta chỉ ngón tay về phía tai phải của Oswid, nói: "Ta đếm đến ba, nếu ngươi không đồng ý thì động đậy tai này cho ta xem, nếu đồng ý thì không động đậy, thế nào? Được— bắt đầu nhé… Ba!!!"
Oswid: "…" Tai phải mẹ nó hóa đá mất rồi, động đậy cái con khỉ!
Kevin hài lòng chỉ vào vành tai hoá đá của hoàng đế: "Ồ— không tệ, biết thấu hiểu đại cục!"
Câu này quả thực là tr*n tr** nói hoàng đế bệ hạ không hiểu chuyện không lo đại cục, các hạ Fassbinder có lẽ lại chán sống rồi!
Oswid đưa tay hất cái móng chó đáng ăn đòn của Kevin ra khỏi tai mình, cảm thấy phiền muốn chết.
Hốc mắt của hắn sâu, sườn mặt góc cạnh như được dao khắc tỉ mỉ, cằm hơi nhướng lên đầy kiêu ngạo. Khuôn mặt tuy anh tuấn nhưng lúc nào cũng ra vẻ khó gần, thật khiến người ta không khỏi cảm thấy hắn là một kẻ cao ngạo và cố chấp đến cực điểm.
Nếu Oswid lớn thêm hai ba mươi tuổi nữa, có kinh nghiệm sương gió mấy chục năm làm nền, hắn chắc chắn sẽ trở thành một bậc đế vương uy nghi, khí thế bức người.
Đáng tiếc bây giờ hắn vẫn còn quá trẻ, hơn nữa cái tên khốn kiếp Kevin này chưa bao giờ sợ hắn.
Kevin đứng thẳng người lại, nhe nanh cười với hoàng đế: "Không một đồng vốn ra bốn đồng lời thế này mà còn làm mình làm mẩy, nói thế nào cũng không chịu ưng.. Ngươi cứ như vậy sẽ khiến ta cho rằng ngươi vì lo lắng cho an nguy của ta đấy!"
Oswid ngồi cứng đờ không nói thêm lời nào, một hồi lâu sau mới cười đáp:"Ta bị cuồng ngược hay sao mà đi lo lắng cho ngươi?!" Nói xong liền không khách khí xua tay, ý bảo Kevin mau cút, càng nhìn càng thấy bực.
Vậy là xong.
Tuy tốn không ít nước bọt, nhưng Kevin cuối cùng cũng thuyết phục được Oswid, dù sao hoàng đế bệ hạ cũng không phải là loại người thật sự cố chấp, không biết lo cho đại cục.
Tin tức ngài chỉ huy Kevin•Fassbinder sắp xông pha vào lăng mộ thần Fae loáng cái đã lan khắp Ô Kim Huyền Cung và tam đại bản doanh, ngay cả kỵ binh đang tuần tra vương thành cũng biết, ai tung tin thì khỏi cần phải hỏi.
Con người khi lâm vào cảnh cùng đường mạt lộ, sẽ có xu hướng chạy đi cầu cứu khắp nơi. Dù nghe ai nói gì, phương pháp có kỳ quặc đến đâu cũng sẽ không nhịn được muốn tin tưởng và thử một lần.
Huống hồ chi người tung tin bây giờ chính là hoàng đế, mà truyền thuyết về lăng mộ thần Fae từ lâu vốn dĩ đã có nền tảng nhất định trong dân gian, nên những người nghe được tin tức này gần như đều coi nó là một tia hy vọng đáng mong đợi. Cảm giác sợ hãi bao trùm khắp vương đô suốt mấy ngày qua vậy mà lại giảm đi đôi chút.
Kevin cảm thấy rất đáng mừng, Oswid xử lý sự việc lần này quả thật không tệ. Nhưng rất nhanh sau đó anh không thể cười nổi nữa…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!