*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Kevin cảm thấy ngứa mũi, quay đầu hắt hơi một cái. Anh tưởng tượng một chút về phản ứng có thể xảy ra ở hoàng cung bên kia, liền cảm thấy nổi da gà.
Xong! Cưỡi hổ khó xuống.
Tên nhóc quỷ bị trói chặt như con tằm dưới đất giãy đành đạch, nhưng dù nó có quẫy đạp thế nào cũng không thoát khỏi lớp dây leo quấn quanh người. Nhóc con sốt ruột, tức giận, mặt mày đỏ bừng. Nó gắng gượng duỗi cổ, hậm hực thở "phì phì", vừa định ngửa mặt gào thét thì đúng lúc chạm ngay phải gương mặt đen như đít nồi của Kevin, nó lập tức nuốt ngược, suýt chút bị nghẹn chết.
Kevin ngồi xổm trước mặt nhóc con, dịu dàng xoa xoa đầu nó, nhẹ nhàng hỏi nó: "Bàn tay nào?"
Nhóc con không kịp phản ứng: "Tay gì?"
Chất giọng trẻ con vốn dĩ phải trong trẻo lảnh lót, nhưng giờ lại khàn đặc, chẳng khá hơn Kevin là bao, rõ ràng nó cũng từng chịu không ít khổ sở.
Kevin bình tĩnh quan sát nhóc con một lượt, nhưng miệng vẫn tiếp tục dọa dẫm:
"Ta hỏi ngươi dùng tay nào chạm vào túi da bò?" Anh vừa nói vừa cố tình đưa tay vuốt nhẹ sống dao trên thắt lưng.
Nhóc quỷ: "…"
Mặt nó càng đỏ hơn, nhưng vẫn ngoan cố ngẩng đầu lên: "Ta.. Ta thấy có con bọ đen, nên mới đập chết nó! Cùng lắm thì đền cho ngươi con khác thôi."
Kevin bật cười, l**m l**m đôi môi khô nứt: "Ồ— Đền thế nào?"
Nhóc con ngọ nguâỵ thêm một lúc rồi khó khăn ngồi dậy, tay nó như móng gà bới bới trên người vài cái, rồi moi ra được một con bọ khác từ trong bộ quần áo rách bươm, xòe ra trước mặt Kevin:
"Nè! Trả cho ngươi con nhiều màu sắc hơn, nó còn biết bay nữa."
Kevin: "……" Anh nhất thời không phân biệt được tên oắt con này đang cố tình khiêu khích mình hay nó thật sự ngốc.
Thật khó để nắm bắt được suy nghĩ của trẻ con, không ai có thể đoán được chúng đang nghĩ gì. Kevin hoàn toàn dựa vào kinh nghiệm của bản thân để dự đoán tâm lý của những sinh vật nhỏ này. Đáng tiếc, những đứa trẻ anh từng gặp đa phần đều khác người, đứa nào cũng nghịch ngợm. Trước kia từng có một nhóc con cực kỳ có thiên phú trong việc khiêu khích và làm cho người ta tức điên, anh có ấn tượng rất sâu sắc với đứa nhỏ đó….
—
Năm phút sau, Kevin nhàn nhã ngâm mình dưới sông, anh vừa rửa sạch bùn đất trên người, vừa miên man suy nghĩ nên giải thích thế nào về việc "đội mồ sống dậy."
Còn tên nhóc quỷ mở mồm ra chỉ thấy thiếu đánh kia thì bị anh treo ngược lên trên cành cây cao cạnh bờ sông, trông hệt như một con tằm khổng lồ bị treo ngược, vừa đong đưa vừa gào khản cổ.
Nhãi con không hổ danh là tộc nhân của loài nhân thú khổng lồ – Một chủng tộc thiện chiến. Tuy chỉ mới có vài tuổi nhưng khí thế đã rất kiêu dũng, nó chẳng chút khách khí hét lên với Kevin:
"Ngươi dám đánh trẻ con, có biết xấu hổ không—"
Kevin không thèm ngoái đầu: "Không!"
Nhóc con tiếp tục gào: "Ta mới tám tuổi rưỡi, đến con bọ còn không b*p ch*t nổi—"
Kevin cười lạnh: "Lừa quỷ chắc? Mi mà biến hình một phát là có thể gặm đứt cổ ta."
Nhóc con: "Ta sắp nôn á á á—"
Kevin: "Nôn đi, ta không nhìn."
Nhóc con "oaaaa" lên một tiếng, bắt đầu gào khóc.
Kevin: "…"
Nó gào khóc thêm một hồi lâu, nhưng phát hiện Kevin chẳng thèm đoái hoài đến nó, trái lại còn nhàn nhã tắm gội xong xuôi rồi bình thản bước lên bờ, trên tay hắn vẫn đang cầm con dao găm, bộ dáng hệt như một con thủy quái mới vừa trồi lên từ dưới sông.
Nhóc con lập tức im bặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!