Chương 19: -Đế Quốc Kim Sư-5

Kevin bước nhanh đến thư phòng, vừa đến đã thấy bên trong loạn thành một đoàn.

Một nội thị quan có dáng người béo tròn nằm úp mặt xuống đất, hình như bị ngã, nhưng không hiểu sao vẫn giữ nguyên tư thế đó mà không chịu đứng dậy. Bên cạnh y còn có mấy thị nội quan và vệ binh vây quanh, sắc mặt hoảng hốt, tay chân cứng đờ không biết phải làm sao.

Sinia vùi đầu trong lòng Oswid, khóc đến tím tái mặt mày, tay trái bé dụi mắt, tay phải cứng đờ ở một góc độ rất kỳ lạ. Sắc mặt Oswid rất khó coi, hắn xem xét kỹ tay phải của Sinia, rồi ngẩng đầu quát vệ binh: "Đứng ngốc ra đó làm gì? Mau đi gọi người của viện y quan!"

Hai vệ binh nhận lệnh, thậm chí còn không kịp hành lễ với Kevin đã hấp ta hấp tấp chạy đi mời y quan.

"Chuyện gì vậy?" Kevin bước vào, cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn. Nếu chỉ là té ngã bình thường sẽ không gây ra động tĩnh lớn như vậy.

Oswid không đáp lời ngay, quay sang quát mấy thị quan khác, giọng điệu càng mất kiên nhẫn hơn: "Mấy người cũng bất động rồi à? Cứ để hắn nằm sấp trên đất như vậy sao?!"

Ba thị quan lúng túng gật đầu liên tục, rồi túm tụm với nhau đỡ nội thị quan mập ú lên.

Kevin nhìn thoáng qua một cái, sắc mặt liền thay đổi: "Sao hắn lại thành ra thế này?"

Khi nội thị quan kia được nâng lên, y vẫn giữ tư thế hệt như lúc úp mặt xuống đất, không động đậy chút nào, cứ như bị đóng băng vậy. Cảnh tượng đó rất kỳ lạ, dường như thứ vừa được nâng lên là một tượng đá, không phải người sống. Nhưng pho tượng đá đó lại biết nói, giọng hắn run rẩy kịch liệt: "Thưa bệ hạ, ta… ta sao lại không thể cử động được? Ta không cảm nhận được tay chân của mình."

"Đợi y quan đến." Oswid ngắn gọn trả lời, rồi hất cằm về phía bàn làm việc của mình, nói với mấy nội thị quan khác: "Đỡ y lên bàn, hoặc đặt lên ghế, xem chỗ nào cố định được thì để ở đó."

Dặn dò xong đâu vào đấy, Oswid mới quay đầu giải thích với Kevin: "Sinia chạy vào thư phòng bất cẩn bị ngã, hắn định đỡ nó, kết quả bản thân mình ngã còn thảm hơn. Nhưng đó không phải là trọng điểm, trọng điểm như ngươi đã thấy rồi đó, hắn ngã xong thì không đứng dậy được nữa, cánh tay phải của Sinia bị đập xuống đất cũng vậy."

Kevin tiến lại gần nhìn kỹ tay phải của Sinia.

Vừa nãy nhìn từ xa không để ý, giờ nhìn gần anh mới phát hiện, cánh tay phải của Sinia rất kỳ lạ. Màu da bắt đầu phân đoạn từ khuỷu tay; phía trên vẫn trắng hồng bình thường, da từ cẳng tay đến đầu ngón tay lại có màu xám vàng ảm đạm, như không có chút máu nào.

"Đau không?" Kevin nhẹ nhàng chạm vào cánh tay của Sinia, cảm giác giống như chạm vào một khối cát đá giòn xốp, dường như chỉ cần dùng thêm chút lực cánh tay này sẽ vỡ vụn hoàn toàn.

Đôi mắt của Sinia đỏ hoe, cô nhóc nức nở: "Nhưng ta sợ…"

Ba thị quan bên kia cuối cùng cũng giúp nội thị quan mập tựa vững vào ghế, một người trong số họ thận trọng liếc nhìn Oswid, lắp bắp nói: "Bệ.. bệ hạ, ngài… Ngài vừa nãy cũng bị điện hạ Sinia đập trúng vào tai, ngài thật sự không sao chứ?"

Oswid mặt mày khó chịu: "Nghe không được rõ lắm!"

"Ngươi cũng bị va trúng sao?" Kevin nhíu mày, anh trước giờ vốn không kiêng dè Oswid, vừa nghe xong đã đưa tay sờ lên vành tai của hoàng đế. Vừa ấn vừa nắn tìm chỗ hoá cứng, cứ thế men theo vành tai sờ xuống d** tai, từ đầu đến cuối không dám dùng lực, nhẹ nhàng như lúc chạm vào tay của Sinia.

Một lúc sau, Kevin thu tay về, nói: "Không bị hoá cứng, nhưng có hơi nóng, chắc là bị va nhẹ thôi. Thính giác của ngươi bị ảnh hưởng thật sao?"

Anh nói xong mới phát hiện biểu cảm của Oswid hơi kỳ lạ. Hắn ngoảnh đầu, không thèm nhìn anh lấy một cái, nhưng vẫn cứng nhắc giở giọng châm chọc: "Ra ngoài quên lắp não vào à? Ai nói với ngươi là tai này hả?!"

"…" Kevin buồn bực đáp: "Ta sờ cả phút rồi ngươi mới phát hiện ta sờ nhầm?"

Oswid hừ lạnh một tiếng, hắn trưng cái bộ mặt ngạo mạn ngứa đòn, bộ dáng cao cao tại thượng. Đáng tiếc, lớp da hổ vừa mới căng lên còn chưa kịp phát huy uy lực của hoàng đế đã bị một cái tai đỏ bừng đâm thủng, xì hơi xẹp xuống.

Kevin thấy buồn cười, nhưng vì bầu không khí không thích hợp, nên đành phải giữ nguyên vẻ mặt nghiêm túc, bước sang bên kia của Oswid.

Lần này không cần sờ mó nữa, vì sự thay đổi ở tai bên này của hoàng đế rất rõ ràng. Giống như cánh tay của Sinia, không có chút máu nào, xám vàng ảm đạm.

Kevin tỏ ra lo lắng: "Lỡ ngủ mà vô tình đè lên, có khi nào nát vụn ra luôn không?"

Mặt Oswid lập tức tái mét, hắn trợn mắt nghiến răng đáp: "Không cần ngươi lo, khoá cái mồm quạ đen của ngươi lại dùm!"

Trong lúc hai người đang nói chuyện, vệ binh đi mời y quan đã về đến. Vị y quan được họ đỡ về trông già đến mức sắp thành tinh rồi. Dáng người của lão gầy gò nhỏ thó, trông như một hạt đậu khô đét mọc hai cái chân nhỏ xíu. Lão gần như được hai vệ binh bế xốc chạy đến, hai chân đong đưa trong không trung, vào đến thư phòng mới chạm đất.

Lão y quan thở hồng hộc mấy hơi, lọm khọm hành lễ với Oswid, cất giọng già nua chậm rãi: "Bệ—"

"Đừng Bệ nữa, khám bệnh luôn đi!"

Oswid hễ nghe thấy giọng của lão là nhức đầu, dứt khoát đẩy tay phải của Sinia đến trước mắt lão. Hoàng đế tóm lược tình huống của Sinia và nội thị quan béo, rồi căng thẳng nhìn lão y quan, chờ ông ta lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!