Căn phòng ngủ chìm vào sự tĩnh lặng như kéo dài cả thế kỷ. Kevin cuối cùng cũng hiểu được vị hoàng đế trẻ tuổi kia đã kinh hãi ngây người, đến cả nói cũng nói không thông.
Oswid tuy từ nhỏ đã nghịch ngợm, nhưng nhờ sự quản thúc của lão quản gia già I
-an mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, nên trong một số phương diện hắn vẫn rất ra dáng công tử quý tộc. Chẳng hạn như "mạng có thể mất, nhưng thể diện tuyệt đối không được mất"— Dù trong lòng đang sóng gió bão bùng long trời lở đất, nhưng vẫn phải cứng mặt giữ vững phong độ, thể hiện bản thân trầm ổn và điềm tĩnh. Nếu "bão" to quá khó mà giữ được bình tĩnh, thì cứ nheo mắt lại, như thế càng ra vẻ uy nghiêm khó dò.
Đáng tiếc, phương châm này giờ đây không được hiệu quả cho lắm. Oswid sau khi chứng kiến một màn "đao thương bất nhập" của Kevin cuối cùng vẫn không kiềm chế nổi, mắt trợn hơi to!
Kevin hiếm khi trông thấy hoàng đế bệ hạ trưng bộ mặt như gặp quỷ, cảm thấy rất thú vị, không nhịn được lại giở trò lưu manh. Anh dùng dao găm gõ gõ dưới cằm Oswid, trêu chọc: "Sợ ngây người rồi à? Ngài chẳng phải là gan to bằng trời sao, thưa bệ hạ tôn kính."
Oswid: "…"
Lại thêm một thế kỷ dài đằng đẵng trôi qua, Oswid lúc này mới hoàn hồn, hắn hơi nheo mắt, cố gắng tỏ ra nghiêm nghị, trầm giọng hỏi: "Sao lại thành ra thế này?"
Kevin xoay dao găm, hất cằm về phía hoàng đế: "Giờ nheo mắt cũng muộn rồi, khí thế mất sạch không thể cứu vãn được nữa đâu. Tuổi trẻ đừng nên giả vờ già dặn, không hoạt bát."
Thanh niên mới lớn Oswid — không hề muốn hoạt bát, phớt lờ lời trêu chọc lưu manh của Kevin, vẫn kiên quyết không đổi chủ đề: "Ngươi phát hiện ra năng lực này của mình từ khi nào?"
Kevin: "Quên rồi, hình như trời sinh đã vậy."
"Trời sinh…" Oswid lẩm bẩm một câu, ánh mắt hắn vừa hay lướt qua quyển "Hậu Thần Thư" của I
-an đặt bên giường, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu: "Lẽ nào là phản tổ(*)?"
Tộc Ouna được gọi là "di tích của thần", vì nguyên nhân ai ai cũng biết.
Lục địa này từ vài triệu năm trước đã trải qua thời đại Cựu Thần huy hoàng, rồi đến thời kỳ Hậu Thần độc tôn sau khi chư thần diệt vong, tiếp là trăm năm hoang vu, rồi dần dần trở thành cục diện hiện tại. Trong khoảng thời gian dài đằng đẵng đó, người Ouna tuy có tư cách là tộc hệ trực tiếp của thần trong truyền thuyết nhưng lại hoàn toàn mất đi phần lớn thần tích của tổ tiên, không thừa kế được chút thần lực nào.
Phàm là con người, sẽ luôn ôm ấp một số mộng tưởng; biết đâu một ngày nào đó sẽ xuất hiện vài phần tử phản tổ thì sao.
Đây là một chấp niệm ăn sâu bén rễ vào tư tưởng của tộc Ouna, đặc biệt là trong tình huống bị đám Sa Quỷ bạo ngược áp chế, quỳ gối suốt mấy trăm năm, chấp niệm này càng thêm mãnh liệt, ngấm ngầm truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Môi trường trưởng thành của Oswid khá đặc biệt, hắn từ bé không sống với cha mẹ, không có trưởng bối lải nhải bên tai. Trưởng bối duy nhất bên cạnh hắn là lão quản gia già I
-an, ông là một người sùng bái Hậu Thần, thích dùng "Hậu Thần Thư" làm khúc an hồn điếu văn, lải nhải bên tai hắn.
Bản thân Oswid thì thích dùng "Thần Lịch" của thời đại Cựu Thần làm truyện đọc trước khi ngủ hơn, đương nhiên không bồi dưỡng được chấp niệm về sự phản tổ của tộc nhân Ouna bình thường.
Nhưng tình huống của Kevin ngoài phản tổ ra thì không thể tìm được cách lý giải nào hợp lý hơn.
"Phản tổ?" Kevin nhất thời ngẩn người một lát mới có phản ứng, nhún vai nói: "Chắc là vậy!"
"Ngươi… Bất kể vết thương nào cũng có thể lành lại được sao?" Oswid nhìn kỹ làn da cổ tay trắng mịn lành lặn của anh, thắc mắc: "Vậy thì ngươi dù có bị gì vẫn sẽ không chết ?"
Kevin lắc đầu: "Gần như vậy, nhưng cũng không hẳn. Chỉ cần không bị đâm xuyên tim thì đều có thể lành lại."
Oswid nhíu mày: "Nếu bị xuyên thủng tim thì sao?"
"Vậy thì chết chắc rồi!"
"Sao ngươi biết?!" Oswid kỳ quái hỏi ngược lại.
"…" Kevin muốn tự vả miệng mình.
"Ngươi đã sống đến giờ, chứng tỏ chưa từng bị đâm xuyên tim—" Đôi mắt nhạt màu của Oswid lại dán chặt vào người Kevin: "Vậy thì sao ngươi biết được chuyện này?"
Kevin nhất thời không nghĩ ra được câu trả lời hợp lý, đang định bịa gì đó cho qua chuyện thì cửa phòng ngủ vang lên tiếng "Cộc cộc".
Giọng ông I
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!