Chương 17: -Đế Quốc Kim Sư-3

Trong giấc mơ, Kevin thấy mình đang ở trong rừng Andoha. Anh đang cặm cụi đào một cái hố trong làn sương mù dày đặc.

Anh gạt hết đống bùn đất ẩm ướt sang một bên, sau đó kéo lê một vật gì đó rất nặng để xuống hố, rồi anh cũng nằm vào trong đó, tự tay đấp đất lại, chôn sống chính mình. Lớp bùn đất ẩm ướt nhớt nháp, có mùi ghỉ sét như trộn lẫn với máu tươi bao phủ lên cả người, khiến anh cảm thấy oi bức, ẩm thấp rất khó chịu.

Mùi máu tanh tưởi nồng nặc ngày càng đậm, cuối cùng khiến Kevin không thể chịu đựng được nữa, anh vùng dậy từ trong hố sâu, nhưng cảnh tượng trong mắt anh lúc này là thảm cảnh xác chết ngổn ngang nằm đầy trên mặt đất, chiến kỳ của quân đoàn Thanh Đồng và đế quốc Kim Sư ngã rạp cách đó không xa, sắc cờ nhuộm máu đỏ thẫm. Anh cúi đầu nhìn sang trái, phát hiện người nằm trong hố với mình là Oswid.

"Tỉnh lại đi—" Anh có chút đau lòng, đẩy mạnh vai Oswid, xác chết đang nằm đó bỗng nhiên có thể hiểu được lời nói của anh, hắn mở mắt ngồi dậy.

Oswid không chút do dự rút mũi tên đang cắm trên người mình ra, rồi tiện tay nhặt một chiếc cung dài trên đất, đưa cho anh, nói: "Ngươi có thể bắn trúng lá cây trinh thụ ở sân sau không? Bắn thử cho ta xem."

Kevin chống tay đứng dậy, vừa ngẩng đầu đã thấy chiến trường biến thành khu vườn của trang viên Parson. Oswid trưởng thành đang ung dung khoanh tay đứng cạnh bàn trà, chăm chú nhìn anh.

"Được.. Để ta thử xem." Kevin do dự đáp, rồi nheo mắt nhìn về cây trinh thụ ở phía xa, vững vàng kéo căng dây cung. Mũi tên xé gió lao đi, xuyên thủng một chiếc lá cây, cả cây trinh thụ đột nhiên run rẩy, rồi hoàn toàn đổ sụp.

Anh hạ cung, quang cảnh xung quanh lại biến đổi lần nữa. Anh thấy mình đang đứng trên một đỉnh núi, xung quanh bỗng dưng tĩnh lặng đến kỳ lạ, dường như cả thế giới chỉ còn lại một mình anh. Anh cảm nhận được vầng thái dương to lớn đang từ từ chìm xuống sau lưng mình, cả bầu trời nhuộm một màu đỏ vàng như máu.

Kevin tỉnh giấc giữa buổi hoàng hôn tĩnh mịch.

Anh chống tay ngồi dậy, liền phát hiện ai đó đã đưa mình ra khỏi thư phòng. Anh đang ngồi trên một chiếc giường rộng lớn, trong căn phòng ngủ được trang trí với màu chủ đạo là vàng đen của đồng thau đầy xa hoa, sang trọng.

"Cuối cùng ngài cũng tỉnh rồi." Một giọng nói già nua vang lên.

Kevin quay đầu liền thấy một ông lão tóc bạc ăn mặc chỉnh tề đang ngồi trên chiếc ghế kê cạnh giường. Ông lặng lẽ nhìn anh, nếp nhăn pháp lệnh ở khóe miệng sâu đến mức như khắc vào xương, trông cổ hủ và nghiêm khắc. Trên đầu gối ông lão là một cuốn sách đang lật dở. Với thị lực của Kevin, anh chỉ cần liếc sơ qua đã có thể nhìn rõ dòng chữ ghi ở góc sách: "Hậu Thần Thư".

Dòng đầu tiên của trang sách đang lật dở viết một câu: Đừng coi giấc mơ là một cuộc hành trình vô nghĩa và hoang đường, nó luôn có nguồn gốc.

Kevin bĩu môi thu hồi ánh mắt, nói với ông lão: "Ông I

-an, đã lâu không gặp."

Đúng là khá lâu rồi, từ khi anh kết thúc kỳ nghỉ xuân năm đó và rời khỏi trang viên Parson, anh không còn gặp lại vị quản gia già này nữa, không ngờ Oswid cũng mang theo ông vào huyền cung.

Ông I

-an vẫn mang vẻ mặt nghiêm trang như đưa tang, đáp: "Rất vui khi được gặp lại ngài."

Kevin: "…Cảm ơn." Đúng là "vui" quá trời!

"Ta đi gọi thiếu gia đến." Có lẽ I

-an đã quen với cách gọi này, khó có thể sửa được. Lão vừa nói vừa đứng dậy rồi chợt dừng lại một chút, sau đó sửa lời: "À, là bệ hạ!"

Kevin vén chăn: "Không cần đâu, ta đi ra ngoài cùng ông."

Chân anh còn chưa chạm đất, một bóng người cao lớn đã xuất hiện ở cửa phòng ngủ.

"Rút chân lại đi, kẻ đã hôn mê ba ngày ba đêm  không có tư cách xuống giường nhảy nhót." Giọng nói lạnh lùng của Oswid vang lên: "Nếu ngươi muốn tiếp tục chép phạt một trăm lần thì cứ để chân xuống."

Kevin nghe xong liền thức thời rút chân về, ngạc nhiên hỏi lại: "Ba ngày ba đêm?!"

Oswid: "Vậy ngươi cho rằng thế nào?"

Kevin nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn không ngừng rơi, một lớp sương mù mỏng manh bốc lên từ mặt đất, quang cảnh giống như trước khi anh chìm vào giấc ngủ say: "…Ta tưởng chỉ nửa ngày thôi."

Oswid khinh miệt đáp: "Hừ."

Kevin: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!