Chương 14: -Bắc Phỉ Thúy-6

Cây đổ bầy khỉ tan, huống hồ bọn "khỉ" của Mankao phần lớn đã hóa thành cái xác rỗng, chẳng mấy ai còn sống.

Để đề phòng bất trắc, quân thiết kỵ Ô Kim lại bắn thêm một trận mưa tên sang bờ bên kia. Sau khi xác nhận bên đó không còn động tĩnh gì, nhóm người của Dan biến thành hình thú bay qua sông, lượn một vòng trên không trung rồi mới chọn vị trí đáp xuống.

"Đệch— Toàn là cát với bụi, chẳng mấy chỗ có thể đứng được!" Gã lực sĩ cao hơn hai mét bịt mũi than thở, cẩn thận nhón chân dò dẫm một lúc mới bắt đầu lục soát kỹ hơn:"Mankao

- Mankao-  Mankao, xác của tên súc sinh đó đâu rồi…"

"Úi——" Dan dẫm trúng thứ gì đó, hắn ngờ vực nhấc chân lên, rồi cúi thấp thân hình to lớn nghiên cứu một hồi, sau đó nhặt lên một mũi tên dài với vẻ mặt đầy chán ghét: "Xì—— buồn nôn thật đấy! Tên súc sinh đó ngã ngay vào đống cát, đầu và vai bị nát bét, nhưng mình thì vẫn còn nguyên, bảo sao khó tìm thế! Này —— Ta tìm thấy mũi tên mà ngươi bắn rồi!"

Dan nói xong lại hoá thành đại bàng, sải cánh lướt qua mặt sông, hạ xuống trước mặt Kevin.

"Trên đấy còn dính thứ gì trắng trắng lạ lắm." Dan chỉ vào đầu mũi tên, rồi đưa tên qua cho Kevin. Vật đó thật sự trông khá kinh dị —— ngoài thịt vụn và máu nhớt nháp, trên mũi tên còn dính một thứ nhìn như lớp vỏ của ấu trùng, to cỡ móng tay, bị gió thổi rung lên bần bật.

Kevin cúi đầu ngửi ngửi mấy cái, rồi dứt khoát gỡ miếng trắng trắng đó khỏi đầu tên, vân vê trong ngón tay cái và ngón tay trỏ. Oswid đang chỉnh đốn đội quân thiết kỵ gần đó, hắn liếc thấy vẻ mặt trầm ngâm của Kevin thì bước đến hỏi.

"Thế nào rồi?" Oswid ghé mắt nhìn vào đầu ngón tay của Kevin, thắc mắc: "Đó là thứ gì?"

Kevin "Ồ" một tiếng, dửng dưng đáp: "Lấy được từ mũi tên bắn trúng Mankao đấy. Nếu ta đoán không nhầm thì chắc là da sâu."

"……" Oswid gãi gãi vành tai: "Da.. gì cơ?"

Kevin liếc hắn một cái, đưa đầu ngón tay gần sát mặt hắn hơn: "Da sâu, biết mấy con sâu thân mềm không? Cái loại trắng trắng, mập mập, lúc bò thì uốn éo giật giật ấy. Da chúng mỏng, ruột thì đầy mỡ. Nhìn kỹ sẽ thấy trên thân có vân chia đốt."

Oswid: "……"

Oswid thiếu chút nữa đã đập luôn cái khiên đang cầm trong tay vào mặt Kevin.

"Đây chắc là xác của ấu trùng mẹ bị nhốt trong lọ, dùng để điều khiển đám côn trùng được thả ra ngoài." Kevin phủi phủi mảnh da sâu dính trên tay đi, vừa ngẩng đầu lên đã ngơ ngác: "Bệ hạ, sao mặt ngài xanh lè vậy?"

Oswid cau mày lùi một bước, lạnh giọng mắng: "Cái tay bẩn thỉu của ngươi tránh xa ta ra một chút!"

"Ồ— đúng ha! suýt nữa ta quên mất, ngài sợ mấy con sâu mềm oặt đó." Kevin khốn nạn nhe răng cười.

Oswid: "……" Ngươi muốn bị đấm à?!

Dĩ nhiên, đường đường là một hoàng đế, hắn đời nào lại sợ loài sâu bé tí như vậy. Chỉ là…. Thấy ghê thôi mà!!!

Nhưng càng giải thích thì càng dễ mất phong độ, đặc biệt là trước mặt cái tên Kevin

- khốn nạn

-Fassbinder này.

Oswid giờ đây đã hơn hai mươi tuổi, là người nắm giữ quyền lực tối cao ở Đế Quốc Kim Sư. Nhưng Kevin vẫn luôn trêu chọc hắn, xem hắn như một tên nhóc con. Mặc dù bây giờ hắn đã cao lớn phổng phao, thân hình săn chắc, kỹ năng cận chiến và cưỡi ngựa bắn cung không thua gì những chiến tướng trong quân ngũ, lại còn có địa vị tôn quý, nhưng chỉ cần đứng trước mặt Kevin, hắn vẫn không thể hoàn toàn thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Điều này khiến Oswid cực kỳ bận lòng, như thể mọi nỗ lực của hắn trong suốt mười mấy năm qua đều đổ sông đổ bể.

Để tỏ ra chính chắn hơn một chút, Oswid nuốt hết chuỗi lời mỉa mai đã dâng lên tới miệng ngược vào bụng, chỉ nhàn nhạt đáp lại: "Thả rắm!"

Kevin lặng lẽ xoa xoa đầu ngón tay, vẫn thấy nhớt nhớt dính dáp khó chịu, thế là tiện tay vỗ vai Oswid, giọng điệu bề trên ân cần khuyên nhủ: "Tuổi trẻ đừng nên nóng nảy." Tiện thể chà luôn đầu ngón tay vào vai áo Oswid.

Nói xong liền quay đầu đi.

Oswid dường như chết đứng tại chỗ trong vài giây mới lấy lại phản ứng, sau đó lập tức bùng nổ: "FASSBINDER— Ngươi chán sống rồi phải không?!!"

Kevin không thèm ngoảnh đầu, vẫy tay một cái rồi thong dong bỏ đi.

Anh đi lướt qua hàng ngũ thiết kỵ Ô Kim vừa được chỉnh đốn lại, tiến về một góc khác bên bờ sông, nơi có bảy tám người thú đang quây quần với nhau, lặng lẽ lấp đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!