Tự gọt nhỏ mình là phương án bất khả thi, nhưng cái lỗ thông gió kia thì…
Kevin liếc mắt nhìn lên trên, rồi lập tức thu lại ánh nhìn, cùng Oswid hấp tấp túm lưng quần của Mio.
"Á— Hai người làm gì vậy! Úiii— đừng kéo! Quần sắp tụt rồi đó!" Mio vừa giữ cạp quần vừa kêu oai oái, Kevin như một tên cướp giật mạnh thêm một cái khiến cậu hốt hoảng nhảy cẫng lên. Sau khi lấy được cái móc kim loại nhỏ trên cạp quần của Mio, Kevin liền ném qua cho Shaw: "Cầm lấy! Đi mở khoá các phòng khác, chỉ với vài người chúng ta thì không thể đối đầu trực diện với chúng được, cố mở được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, nhanh lên!"
Mấy gã người thú to lớn thô kệch xưa giờ không hề giỏi làm chuyện lén lút tỉ mỉ như thế này, Shaw cầm que kim loại mảnh, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo sau cơn hôn mê, ngơ ngác hỏi: "Cứu thế nào?"
"Đừng ngốc nữa, đưa cho ta!" Oswid giật luôn cái que, bắt đầu mở khoá.
Kỹ năng "tà đạo" này không biết hoàng đế bệ hạ đã học được ở đâu, xem ra đã thành thạo đến mức điêu luyện. Oswid chẳng thèm để ý người đang bị nhốt là ai, của tộc nào, cứ gặp ai là mở cho người đó. "Cạch, Cạch, Cạch—" tốc độ nhanh đến mức gần như ba giây xong một cái, mở liên tục ba cánh cửa phòng giam.
Kevin học theo Oswid, giật thêm móc kim loại trên quần Mio, cũng nhanh chóng mở được hai phòng giam bên này.
Một đội quân hùng hậu ào ào từ lối ra trên mặt đất tràn vào ngục tối. Mio gào một tiếng: "Kệ cha nó, xông lên!" rồi cùng hai người tộc nhân thú xông ra cản đám lính canh. Cậu tiện tay nhặt thanh kiếm rơi trên mặt đất, trên đó vẫn còn đâm xuyên qua trái tim của Sa Quỷ. Còn trái tim của tên giọng the thé kia hiển nhiên đã hóa thành cát.
"Đừng giẫm lên đống cát dưới đất!" Kevin vừa mở khóa vừa nhắc nhở bọn họ.
Một phó chỉ huy không có thuộc hạ, trên người y chỉ mặc một chiếc áo giáp nhẹ, một người thú cao hơn hai mét tuy có thân hình cơ bắp cuồn cuộn nhưng cả người đang lâng lâng mơ màng vì tác dụng của thuốc mê cùng một con sư tử bị mù hai mắt, què một chân… Ba kẻ nhìn kiểu gì cũng toát ra vẻ khó có thể trụ nổi ấy lại thật sự chặn đứng được cả đội quân đang tràn vào trên hành lang nhà tù, ai xông vào giết ngay kẻ đó, trông thật sự có chút khí thế "một người giữ ải, vạn người không qua".
Sư tử con cũng muốn xông lên, nhưng bị vuốt của cha nó ấn đầu xuống đất.
"Ban, con biết Dan không?! Dan bị nhốt ở phòng đối diện kìa, gọi hắn ta dậy đi! Mau lên!" Shaw vừa đánh vừa gào về phía Ban.
Ban lăn lộn bò về, dừng lại ngay trước cửa phòng giam mà Kevin đang mở: "Nhanh nhanh nhanh!"
Ổ khóa vang lên một tiếng "cách", Ban lao vào trong, nhóc dồn hết sức vừa đấm vừa đá vào một người đàn ông đang nằm dài trên đất.
"Dậy mau! Không dậy là bị đem nướng thành chim quay đấy!! Còn muốn sống nữa không!?" Ban kề sát vào tai Dan gào rống, sư tử con dốc hết sức để gào, suýt thì bị nước bọt của chính mình sặc chết.
Chim quay? Chim——
Kevin nhìn gã đàn ông to con kia một cái, rồi lại liếc lên lỗ thông gió to bằng nắm tay trên trần.
Một dãy cửa phòng giam đã được Oswid cạy mở, cả nhà ngục loạn cào cào, những người bên trong cũng dần bị đánh thức. Kẻ ngất thật, người ngất giả, chết giả gì cũng bật dạy, chạy thoát khỏi buồng giam. loáng một cái cả hành lang nhỏ hẹp trong địa lao đã chật kín người… Đủ loại người; Có nhóm người gầy gò toàn thân quấn vải liệm của Linh tộc, nhóm người thú cao lớn cường tráng và cả những người Ouna bình thường như nhóm người của Kevin.
"Ouna" trong tiếng cổ có nghĩa là "di tích của thần". Nhưng tiếc thay, tộc Ouna ngoài việc được sinh ra với vẻ ngoài cân đối bắt mắt hơn những tộc khác một chút thì chẳng thừa hưởng được chút xíu thần lực nào. Linh tộc giỏi pháp thuật, tuổi thọ rất cao; tộc Nhân Thú khổng lồ trời sinh dũng mãnh, có sức mạnh thể chất vượt trội. Còn tộc nhân Ouna thường tự chia cắt thành nhiều quốc gia nhỏ.
Họ chẳng có ưu thế bẩm sinh nào nên chỉ có thể dựa vào mưu lược, tính toán.
"Khôn vặt cũng có thể cứu mạng!" Oswid bẻ xong ổ khoá cuối cùng, ném luôn que kim loại.
Các chủng tộc thường ngày ít nhiều đều có va chạm hoặc mâu thuẫn, hoặc là từng đánh nhau, hoặc là nước sông không phạm nước giếng. Nhưng không ngờ trong hoàn cảnh nguy cấp bọn họ lại có thể phối hợp với nhau hài hoà đến thế.
"Ngẩn người ra đó làm gì, đánh đi!" Oswid bực bội quát.
Dù bọn Mio dựa vào địa hình chiếm được chút ưu thế lúc đầu, nhưng họ chỉ có ba người, thật sự không thể đánh lại vạn quân. Cả bọn vừa đánh vừa lui, cuối cùng bị ép ngược trở về. Nhóm người vừa thoát khỏi buồng giam lúc này cũng hoàn hồn, không còn đứng ngây ngốc nữa, lập tức lao vào trận chiến.
"Ngươi đến từ thành Lôi Âm hay là đồng hương của bọn ta thế?! Thôi kệ đi, đều là người Ouna cả, mẹ kiếp! ngươi tưởng mình là người thú chắc? Tay không lao vào đánh cái rắm ấy! Cướp kiếm đi!" Mio vừa đánh vừa mắng, suýt nữa thổ huyết vì mấy tên Ouna đần độn tay không xông lên giết giặc.
"Tộc Nhân Thú – Hình Thú xông lên trước, Hình Người theo sau!"
"Tộc Ouna – bất kể đến từ quốc gia nào, cố gắng cướp kiếm, đánh vòng từ hai cánh!"
"Linh tộc dùng pháp thuật bày trận, nhìn rõ địch ta rồi hẵng giết!"
Kevin một kiếm đâm xuyên ngực hai tên lính canh, gào lên với đám người đang chiến đấu hỗn loạn.
Oswid cao lớn nổi bật giữa dòng người ào ào như thủy triều, vóc người của hắn vượt xa thể trạng trung bình của người Ouna, đứng chung với tộc người thú cũng không quá lép vế. Hắn bẻ cổ một tên lính canh, tránh một lưỡi kiếm đâm tới, rồi dùng tay đánh văng kiếm, sau đó nắm lấy cánh tay của kẻ đó, quật mạnh, đè cả người gã xuống đống cát của Sa Quỷ. Tên lính hét lên kinh hãi, trong chớp mắt đã bị đống cát nuốt chửng, xương cốt hoá thành bụi cát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!