Chương 10: -Bắc Phỉ Thúy-2

Không biết là do quá ăn ý hay quá không ăn ý, Kevin và Oswid lại vừa khéo một người theo phản xạ nghiêng trái, còn người kia nghiêng sang phải, kết quả đụng mặt nhau, đúng là oan gia ngõ hẹp.

Kevin: "…"

Trong ngục ẩm ướt và lạnh lẽo, trên người Kevin chỉ có mỗi bộ đồ mà Oswid ép anh mặc – tuy khá khẩm hơn đống giẻ rách trước đó một chút, nhưng tuyệt nhiên không hề dính dáng gì đến hai chữ "giữ ấm". Thế nên câu "sao tay lạnh như ma thế" của Oswid đúng là nói nhảm, không chỉ tay, cả người anh đều đang lạnh cóng.

Vì lạnh nên mới cảm nhận được hơi thở ấm áp của Oswid phả lên da mình rõ ràng đến vậy…

Rõ đến mức khiến anh muốn dựng hết lông tóc.

Kevin "chậc" một tiếng trong lòng, âm thầm nghĩ đúng là không chịu được việc người khác đến quá gần mình, quả thật rất kỳ lạ.

Anh không nhịn được nên khẽ cau mày, hé mắt liếc nhìn, lại thấy Oswid cũng đang mở nửa mắt nhìn anh, vẻ mặt hắn phức tạp, dường như rất muốn nói gì đó nhưng lại phải nhịn, có lẽ vì cảm thấy tư thế này không mấy dễ chịu.

Tiếng gió vừa ngừng trong hành lang thì có tiếng bước chân vang lên, lúc nặng lúc nhẹ, báo hiệu không chỉ một người đang đến. Động tác đổi tư thế sẽ gây ra tiếng động, Kevin không muốn mạo hiểm, đành tiếp tục duy trì tư thế khó chịu này.

Nào ngờ trong tình cảnh như vậy, Oswid vẫn không biết sợ mà hé miệng. Dựa vào "lịch sử đen tối" lúc nhỏ của hoàng đế bệ hạ, khi hắn tới cơn thì đúng là gan to bằng trời, trong tình cảnh như này vẫn dám gây chuyện cũng chẳng lạ.

Kevin trừng mắt một cái cảnh cáo hắn, nhưng lại thấy hắn chỉ mấp máy môi, không phát ra tiếng.

Nhìn khẩu hình thì dường như đang hỏi: "Khó chịu lắm à?"

Kevin bực bội đảo mắt – Cái này mà còn phải hỏi sao?

Oswid: "Thấy ngươi khó chịu, ta cảm thấy rất thoải mái."

Kevin: "….." Ngươi rảnh quá ha?

Ngay lúc anh còn đang dở khóc dở cười trước hành vi ấu trĩ của tiểu hoàng đế thì bước chân trong hành lang đã đi đến trước cửa phòng giam.

Vẻ mặt anh lập tức nghiêm túc, tiếp tục giả vờ ngất.

"Vẫn chưa tỉnh?" Một giọng nói khàn khàn vang lên ở cửa. Chất giọng có âm sắc như cát mài, ngoài tộc Sa Quỷ thì không ai có thể phát ra âm thanh đó.

"Bọn này trước khi bị ném vào ngục đều bị nhỏ thuốc mê, không sót đứa nào, liều lượng đủ để hạ gục một con heo rừng khổng lồ, người thường chắc chắn chịu không nổi, e là đến hết đêm cũng chưa tỉnh lại đâu." Một giọng nói hơi the thé đáp lại.

Kevin – Trâu bò hơn cả heo rừng khổng lồ – Fassbinder: "…….."

Sa Quỷ ném ra thứ gì đó "Cộc" một tiếng, nghe như là vật làm bằng chất liệu thủy tinh: "Vậy thì tốt, đây là thứ các ngươi cần, bắt một đứa ra mà thử, hiệu quả thế nào thì tự xem."

Giọng the thé nịnh nọt: "Hiệu quả bọn ta đã được thấy rồi, nếu không thì chúng đã chẳng nằm đây!"

Kevin chợt lóe lên một suy nghĩ—

Khiến cả đội của họ bất tỉnh nằm đây là con Sa Quỷ khoác tấm da người kia, nhưng theo lời hai kẻ này thì trạng thái "ai đụng vào cũng chết" của Sa Quỷ khi đó có vẻ như không phải là hiện tượng phổ biến, mà là liên quan đến thứ bọn chúng đang cầm trên tay?

Nhưng nếu đó là thứ quan trọng như vậy,  Sa Quỷ lại có thể dễ dàng giao cho Bắc Phỉ Thúy sao?

"Đừng nói nhảm nữa, mau thử đi, không có vấn đề gì thì ta quay về sa mạc, lãnh chúa đang giục." Giọng Sa Quỷ đầy vẻ kiêu ngạo và mất kiên nhẫn.

Giọng the thé vội nói: "Ngài muốn đi ngay sao? Bệ hạ đã dặn dò ta cả trăm lần rằng phải tiếp đãi ngài thật chu đáo, ít nhất cũng phải tổ chức một bữa tiệc tiễn biệt long trọng, nếu không bệ hạ khỏi bệnh rồi chắc chắn sẽ trách tội ta."

Sa Quỷ càng thêm mất kiên nhẫn: "Không cần đâu, ngay đêm nay chúng ta sẽ rời đi."

Đi gấp vậy?!

Giao cho Bắc Phỉ Thúy một món đồ quý giá rồi lập tức trở về sa mạc, chẳng buồn nán lại xem bọn chúng sẽ gây ra sóng gió gì sao? Điều này quá không hợp với phong cách ngang ngược của lũ Sa Quỷ chút nào. Không lẽ vô tư chạy đến đây "cống hiến" hết mình rồi tay không trở về à?!

Kevin cảm thấy rất đáng nghi, nhưng rất nhanh sau đó anh đã hiểu ra — mùa mưa sắp đến rồi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!