Chương 1: -Rừng Andoha- 1

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Bắc Phỉ Thúy tân lịch – Tháng 5 năm 721, tại rừng rậm Andoha.

Đây là đêm cuối cùng của mùa xuân, cũng là lúc màn sương độc dài nhất bao trùm cả miền Đông lục địa vừa kết thúc. Hiếm có sinh vật nào chịu rời khỏi tổ vào thời điểm này.

Vì khung cảnh xung quanh quá đỗi tĩnh lặng, nên tiếng sột soạt nhỏ trong rừng sâu càng trở nên nổi bật. Đó là âm thanh của một con sư tử đang đào bới trong đất bùn. Nó trông nhỏ và gầy hơn so với những con sư tử bình thường, có vẻ như chưa hoàn toàn trưởng thành. Con sư tử non cả người đầy vết xước, có một số vết thương bị nhiễm trùng, mưng mủ, mùi thịt thối hoà lẫn với mùi máu tạo thành một mùi tanh tưởi rất khó tả. 

Nhưng sư tử non có vẻ chẳng để tâm đến điều đó cho lắm, nó hạ thấp thân trước, chổng mông lên trời, hì hụt đào bới. Thi thoảng lại phe phẩy chiếc đuôi để đuổi muỗi và ruồi, rất nhanh nó đã đào ra được một cái hố khá sâu trên mặt đất.

Từ trong cổ họng của sư tử phát ra một tiếng gầm khẽ đầy phấn khích. Nó háo hức mong chờ được xơi "món ăn" đang nằm sâu trong đất bùn, vì nó đang đói rã rời……

Ngay khi cái đuôi nhỏ đang phe phẩy của nó hưng phấn đến muốn dựng thẳng lên, thì móng vuốt của chi trước đang cào vào đất bùn đột nhiên chạm phải một thứ gì đó.

"KENG-!" Một tiếng vang giòn giã, vuốt sư tử run bần bật, lập tức rụt lại.

Sư tử non: "……"

Trần đời chắc chắn không có cái thứ thịt nào phát ra âm thanh như vậy đâu!

Nó ngẩn người nhìn chằm chằm vào hố bùn, cái đuôi vểnh cao cũng ủ rũ hạ xuống đất.

Nó do dự hồi lâu, nhưng nó đang rất đói, cuối cùng không nhịn được, lại dốc hết can đảm tiếp tục đào bới.

Chẳng bao lâu sau, thứ đồ bị vùi sâu trong đất bùn hoàn toàn lộ ra— Đó là một quái vật hình người.

Sở dĩ gọi thứ đó là "quái vật" bởi vì nó có cái đầu to gấp đôi so với đầu của người bình thường. Quả đầu ấy tròn vo, không thể phân biệt được mặt trước mặt sau, nặng nề hệt như một quả dưa hấu lớn. Toàn thân quái vật hình người bị tầng tầng lớp lớp bùn đất tích tụ qua nhiều năm bao bọc… Chỉ lộ ra đôi bàn tay đang khoanh trước ngực.

Đôi tay của người đó vẫn còn đeo một nửa chiếc giáp kim loại, kéo dài từ cổ tay đến các khớp ngón tay. Giáp kim loại đã hoen ghỉ, lại còn bị bùn đất bao phủ đen sì, không thể nhìn ra được màu sắc ban đầu. Tuy vậy nhưng phần đầu ngón tay lộ ra bên ngoài lại sạch sẽ bất thường, không hề dính bụi bẩn nhưng cũng chẳng có lấy một chút sinh khí, các ngón tay gầy gò tái nhợt toát ra vẻ bệnh tật.

Nhưng sư tử không hề quan tâm thứ kia có bệnh hay không, có tươi hay không, miễn có thể cho vào bụng được là tốt rồi!

Nó nhảy lên ngực con quái vật, cúi đầu định đớp một cái.

Đúng lúc này, bỗng có một tiếng lách cách như tiếng kim loại ma sát vào nhau  khẽ vang lên, đôi tay tưởng như gầy yếu của "quái vật" đang khoanh trước ngực chợt vươn ra phía trước, một tay chắn trước hàm răng của sư tử, tay còn lại chồm ra phía sau nó, không chút do dự vỗ một cái "Bốp" lên mông nó.

Sư tử non nhảy dựng, rống lên một tiếng "Aww" thảm thiết, như thể bị người ta sỉ nhục đến tột cùng: "……"

Nó còn chưa kịp phản công thì đã bị "quái vật" túm đuôi, mạnh mẽ ném sang một bên.

Sư tử giương móng vuốt, định lao đến vồ thêm lần nữa. Nhưng khi nó còn chưa kịp đứng dậy thì đã bị "quái vật" một tay túm lấy cổ họng, ghìm chặt xuống đất.

"Quái vật" thở hắt ra mấy hơi nặng nề rồi đưa tay lần dọc theo cổ mình, ấn xuống một cái, âm thanh kim loại hỗn loạn trầm đục vang lên, "cái đầu" to tròn như quả dưa hấu lung lay sắp đổ bị hắn không khách khí nhấc xuống, tiện tay ném luôn ra đất– đó là một cái mũ giáp cũ bám đầy bùn.

Khi chiếc mũ giáp bị tháo xuống, viền cạnh sắc nhọn của giáp vô tình móc ra một sợi dây mảnh được kẻ nọ giấu dưới cổ áo. Trên sợi dây treo một tấm kim loại mỏng màu bạc xỉn, khắc đầy đủ tên họ của hắn – Kevin•Fassbinder.

*Kevin:

Những sợi dây khoá nối giữa các mảnh giáp đã tàn tạ từ lâu. Kevin gần như chẳng tốn chút sức nào đã trút sạch lớp áo giáp nặng nề, trên người anh chỉ còn lại bộ quần áo trong sờn cũ chẳng thể nhìn ra được hình dáng ban đầu, một thanh dao găm cài bên hông và một cái túi da bò rơi xuống đất.

Con sư tử non đang bị anh ghì chặt lúc này đã hoàn hồn, nó điên cuồng giãy giụa. Tuy chưa trưởng thành nhưng sức mạnh của nó thật không thể xem thường. Bộ móng sắc như lưỡi dao thép của nó cào lên cánh tay anh mấy vết sâu hoắm, máu tươi chảy ròng ròng.

Kevin hít ngược một hơi lạnh vì đau, anh nhíu mày "chậc" một tiếng, sau đó tiện tay mở khóa dao găm, định dùng dao cứa cổ sư tử. 

Sư tử bị dồn ép đến đường cùng bỗng bùng nổ sức mạnh đáng sợ, nó giãy giụa điên cuồng khiến cả cánh tay đang bị thương của Kevin tê rần, không giữ nổi nó nữa, sư tử bật dậy, liều mạng bỏ trốn.

Có vẻ như nó đã nhận thức được thứ mình vừa đào lên là "Hung thần", sư tử không muốn đối đầu nữa. Nó nhanh như chớp lách qua một khe hở, quay đầu bỏ chạy. Nhưng con thú non chưa trưởng thành này không hề đơn giản cụp đuôi bỏ chạy, nó còn nhân tiện ngoạm luôn túi da bò của Kevin tha đi mất.

Kevin: "……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!