Chuyện mà Tưởng Kha nói xảy ra từ ngày 20 tháng 5 đến 21 tháng 5.
Đối với Đào Tư Trĩ mà nói, đó là một đoạn ký ức khác hẳn với hình dung về Tưởng Kha. Nếu muốn Đào Tư Trĩ kể lại rõ ràng mọi chuyện, cậu sẽ kể rất đầy đủ, rất dài, nhưng tuyệt đối sẽ không cường điệu nhắc tới chuyện ôm ấp.
Đó là một tai họa động trời, một sai lầm to lớn của Đào Tư Trĩ.
Đến giờ cậu vẫn nhớ rõ, chiều thứ tư ngày 20 tháng 5, lúc đang nghỉ ngơi trong phòng ngủ, khoảng 18 giờ 07 phút, Tưởng Kha nhận được một cuộc điện thoại.
Lúc ấy, Đào Tư Trĩ đang ngồi trên ghế của mình chơi game.
Đã nửa tháng cậu chưa rút thẻ, cảm thấy tự mình rút sẽ không được đồ tốt, lại không có lý do gì để Tưởng Kha rút giùm, nội tâm cậu hơi phức tạp.
Khoảng thời gian này, bà Tưởng lại mời Đào Tư Trĩ tới nhà ăn cơm hai lần, nhưng Tưởng Kha vẫn không thèm để ý đến Đào Tư Trĩ, cực kỳ ít nói chuyện với cậu.
Thấy Tưởng Kha nói chuyện, Đào Tư Trĩ không nhịn được mà nghe một chút.
Không biết đối phương nói gì với Tưởng Kha, hắn trả lời: "Ở chỗ nào?"
"Không được, tôi ở ký túc xá." Hắn nói.
Một lát sau, hắn lại bảo với người ở đầu bên kia: "Không biết loại trung học trọng điểm này có bức tường đổ nào không."
"Được thôi, để tôi hỏi." Tưởng Kha cúp điện thoại, quay đầu kêu Trương Đông Vân hôm ấy cũng ở trong phòng ngủ, hỏi: "Buổi tối trong trường có… cái chỗ gì mà thuận tiện đi ra ngoài không."
"Bây giờ tôi không rõ lắm." Trương Đông Vân gật gù: "Trước kia chúng tôi có một nơi, nhưng năm trước có người muốn vào trường tìm bạn gái, bị bảo vệ tóm được nên trường lấp kín rồi."
Trương Đông Vân là học sinh năng khiếu thể dục, thường xuyên cả đêm không về, Đào Tư Trĩ vẫn nghĩ hắn đi thi đấu bên ngoài, đến giờ mới ngộ ra có lẽ đôi khi là ra ngoài chơi.
Đa số quy định của trung học Minh Đức đều thái quá bởi vậy trường học không kiểm tra ký túc xá nghiêm khắc lắm, ngay cả học sinh lén mang điện thoại cũng nhắm một mắt mở một mắt, chỉ cần không lấy ra quang minh chính đại thì không quan tâm.
"Cậu muốn làm gì?" Trương Đông Vân hỏi Tưởng Kha.
"Ngày mốt bạn tôi sẽ đi học, hẹn tôi đến quán net chơi game." Tưởng Kha cau mày.
Trương Đông Vân thở dài nói: "Bây giờ không dễ ra khỏi cổng đâu." Lại hỏi Tưởng Kha: "Hồi ấy sao cậu lại chọn ở ký túc xá, cậu xem cậu không có điều cần thiết của một người ở ký túc xá."
"Ba tôi ép." Tưởng Kha đáp ngắn gọn.
Lúc này, Đào Tư Trĩ trong lòng có ý nghĩ xấu xa chủ động gia nhập cuộc trò chuyện của bọn họ: "Tôi biết làm sao để ra ngoài."
Khi mở miệng thì Đào Tư Trĩ cảm thấy mình cực kỳ thông minh, năng lực đàm phán đạt tới độ cao xưa nay chưa từng có, nhưng đêm đó liền hồi hận.
"Cậu biết?" Tưởng Kha quay đầu nhìn cậu, nhíu mày, có vẻ không quá tin tưởng Đào Tư Trĩ.
"Tôi biết," Đào Tư Trĩ nói với bọn họ: "Mỗi tuần tôi đi bộ kiểm tra trong khuôn viên trường hai lần, kiểm tra xem hoàn cảnh trường có thay đổi gì không, mọi góc của trường đều bị tôi nắm trong lòng bàn tay."
Trương Đông Vân và Tưởng Kha nhìn cậu, không hé miệng.
"Cậu có thể đi từ một chỗ để ra ngoài." Không ai khích lệ Đào Tư Trĩ, Đào Tư Trĩ đành phải nói tiếp: "Máy hồng ngoại báo động chỗ đó bị hư rồi, lao công vẫn hay phơi cây lau nhà ở chỗ đấy, chưa bị báo động lần nào."
Ấn đường của Tưởng Kha thả lòng, đối diện với Đào Tư Trĩ, chậm rãi hỏi: "Ở chỗ nào?"
Đào Tư Trĩ lập tức cầm điện thoại, tiến đến trước mặt nhờ Tưởng Kha: "Cậu rút một tấm thẻ tốt cho tôi trước đi."
"…" Tưởng Kha đề phòng trước sau, nhìn Đào Tư Trĩ vài giây, kiên quyết cự tuyệt: "Không được. Cậu nói cho tôi biết ở đâu trước, tôi sẽ giúp cậu rút. Tôi sợ cậu gạt tôi."
"Tôi sẽ không gạt cậu đâu." Đào Tư Trĩ nói xong, đột nhiên Tưởng Kha đứng phắt dậy, Đào Tư Trĩ bị giật mình, lập tức nói: "Được rồi."
"Ở đằng sau tòa nhà thí nghiệm số 2, trong rừng cây nhỏ bên cạnh phòng lao công." Nói xong, Đào Tư Trĩ hỏi Tưởng Kha, "Có thể rút không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!