Chương 40: (Vô Đề)

Bà Tưởng mặc một bộ đồ màu kem, chiếc túi để mở bên chân có một bó hoa tươi. Ngoại hình của bà hầu như không có gì thay đổi so với trước kia, chỉ có màu tóc đã khác rồi.

Đào Tư Trĩ đã rất lâu rồi không gặp bà Tưởng, cậu thuần thục sử dụng cách thức xã giao thích hợp, mỉm cười với bà Tưởng, nói: "Cháu chào cô ạ."

Bà Tưởng lại giật mình, nhỏ giọng nói: "Tư Trĩ."

"Con ở chỗ này của Tưởng Kha sao?" Bà hỏi Đào Tư Trĩ: "Mặc ít như vậy có lạnh không?"

Đào Tư Trĩ về phòng mặc thêm quần ngủ, lúc đi ra nhìn thấy bà Tưởng đang cắt cành hoa, cậu đi đến gọi bà một tiếng.

Bà Tưởng quay đầu lại, cười với Đào Tư Trĩ: "Tưởng Kha đâu? Ra ngoài rồi hả?"

"Vâng." Đào Tư Trĩ nói.

"Sao lại để con ở nhà một mình chứ" Bà vừa lẩm bẩm, vừa cắt tỉa một đóa thược dược.

Đào Tư Trĩ đứng cạnh chiếc bàn ăn dài nhìn bà cắt đi những phiến lá nằm ở dưới cành hoa.

Bà vừa tỉa hoa, vừa nói với Đào Tư Trĩ: "Dì nghĩ bụng Tưởng Kha đi Tây Bắc cuối cùng cũng về rồi, nhưng vẫn tăng ca mà chưa về nhà. Chỉ có một người đi đi về về thế, trong nhà mới chắc chắn chẳng có tí sức sống nào. Hôm nay vừa lúc đi ngang qua đây liền mua theo chút hoa, muốn giúp nó trang trí nhà cửa một chút."

Thời tiết u ám, mây mưa kéo đến bên ngoài tòa nhà. Bà Tưởng bật đèn nhà ăn, ánh sáng chiếu vào hoa trên bàn ăn cùng với bình hoa trắng tinh. Đào Tư Trĩ ngửi được mùi hương của từng nhánh hoa tươi.

"Không ngờ rằng con đang ở đây." Bà cắm bông thược dược đã cắt tỉa xong vào bình hoa, nhìn Đào Tư Trĩ, hỏi cậu: "Con và Tưởng Kha quay lại rồi à?"

Đào Tư Trĩ nhìn bà, không nói gì, bà Tưởng có vẻ không để ý, lại hỏi: "Là Tưởng Kha đến tìm con phải không?" Đào Tư Trĩ trả lời: "Vâng" Bà im lặng một lúc.

Bà Tưởng mua tất cả 15 cành hoa khác nhau, sau khi cắm hết vào bình thì gói lại những cành khô đã cắt bằng giấy bọc, xịt một ít nước lên hoa, ngẩng đầu hỏi Đào Tư Trĩ: "Có đẹp không?"

Đào Tư Trĩ nói là đẹp lắm, bà hơi vui vẻ cười cười, ném bọc giấy vào thùng rác, nói rằng lâu lắm rồi không gặp Đào Tư Trĩ, muốn trò chuyện với Đào Tư Trĩ.

Cả người Đào Tư Trĩ đều thấy hơi đau, đầu rất choáng váng, nhưng ý thức vẫn coi như là tỉnh táo nên ngoan ngoãn theo bà Tưởng ra phòng khách ngồi xuống sô pha.

"Tư Trĩ." Bà tự rót cho mình cốc nước, nâng cốc lên, nhìn Đào Tư Trĩ, dường như do dự một lúc mới hỏi Đào Tư Trĩ: "Con thích Tưởng Kha không?"

Bà trang điểm nhẹ, dưới mắt lộ vài nếp nhăn rất nông. Tưởng Kha có đôi mắt rất giống bà, vì thế Đào Tư Trĩ có chút thất thần. Nhưng rất nhanh cậu đã hoàn hồn, nói với bà Tưởng: "Thích ạ."

"Là kiểu thích như thế nào?" Bà Tưởng nhìn vào mắt Đào Tư Trĩ và hỏi.

Đào Tư Trĩ cảm thấy rất khó trả lời nên nhìn bà mà không nói gì.

Bà không đợi được câu trả lời của Đào Tư Trĩ cũng không giận, gọi "Tư Trĩ" và nói: "Dì mâu thuẫn lắm."

Đào Tư Trĩ nói: "Dạ…"

"Dì sợ con đối với Tưởng Kha không phải kiểu thích này" Bà hơi nhăn mày, rũ mắt xuống nhìn cốc nước pha lê trong tay, lẩm bẩm: "Sợ Tưởng Kha đang lừa con."

Đào Tư Trĩ lặng yên nhìn bà. Qua một lúc, bà lại nói: "Nhưng cũng sợ con thật sự không thích nó."

"Con nghe có hiểu không?" Bà nâng mắt nhìn Đào Tư Trĩ.

Đào Tư Trĩ suy nghĩ một lúc lâu, nói với bà: "Xin lỗi dì, con không hiểu."

Trong mắt của bà Tưởng liền ngân ngấn nước mắt. Bà cúi đầu, nước mắt rơi lên mu bàn tay. Bà nói với Đào Tư Trĩ với giọng run rẩy: "Không sao."

Đào Tư Trĩ rất mong có thể nói gì đó khiến bà vui lên, nhưng cậu không thể nghĩ ra được.

"Từ nhỏ Tưởng Kha đã là một đứa trẻ rất kiêu ngạo." Bà nức nở nói với Đào Tư Trĩ: "Dì không tưởng tượng ra được bộ dáng nó chấp nhận thất bại."

Đào Tư Trĩ rút một tờ khăn giấy đưa cho bà. Bà nhận lấy, lau đi nước mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!