Chương 37: (Vô Đề)

Huyền quan, kệ giày, mắc áo, tủ bếp đơn sơ. Phòng tắm, bàn học, giường, ánh đèn màu vàng nhạt, cửa gỗ, tấm rèm cũng màu vàng nhạt.

Đào Tư Trĩ đứng ở không gian rất nhỏ giữa sô pha và TV, quay đầu kể với Tưởng Kha về con đường rút thẻ gian nan của mình trong trò chơi mới.

"Anh tôi may hơn tôi một chút." Đào Tư Trĩ nhỏ giọng nói chuyện, lạnh lùng đánh giá Đào Tư Viễn: "Nhưng cũng chỉ hơn một chút xíu thôi. Không rút được cái thẻ xịn nào hết."

Đây là lần thứ tư Tưởng Kha đi vào phòng ký túc xá đơn này.

Ba lần trước thì có đến hai lần là đưa Đào Tư Trĩ về, một lần khác là hắn lừa Đào Tư Trĩ là muốn xem bố cục của ký túc xá.

Tháng tư năm ngoái, Tưởng Kha quay về tổng bộ báo cáo công tác, Đào Tư Trĩ vừa mới nhận chức được hai tháng.

Ban đầu, Tưởng Kha nghĩ nhà Đào Tư Trĩ cách xa công ty như vậy, lại không ở ký túc xá, hẳn là mỗi ngày có Đào Tư Viễn đưa đón cậu tan tầm. Lúc học đại học tuy rằng Đào Tư Trĩ cũng ở ngoại trú và tự mình đi xe giao thông công cộng nhưng nhà cậu cách trường chỉ có hai trạm.

Lâu sau, Tưởng Kha mới biết được mỗi lần Đào Tư Trĩ đều phải chuyển ba lần tàu điện ngầm.

Lúc ấy tâm trạng Tưởng Kha rất phức tạp, cảm thấy mình nghĩ Đào Tư Viễn vĩ đại quá. Tưởng Kha muốn nhìn dáng vẻ Đào Tư Trĩ tự đi tàu điện ngầm, nên sáng sớm ngay sau hôm vừa mới về thành phố hắn liền lái xe tới cổng tiểu khu nhà Đào Tư Trĩ.

Khoảng 6 giờ 20 phút, Đào Tư Trĩ đeo balo, chậm rãi đi tới.

Đào Tư Trĩ đội mũ len, đeo tai nghe, quàng khăn, tay nhét trong túi, đi vào trạm tàu điện ngầm, quét mã rồi đi thang máy xuống đợi tàu.

Tuyến tàu điện ngầm thứ nhất chưa đông người lắm nhưng không có chỗ ngồi. Cậu đi sát vào bên trong toa tàu, im lặng đứng cạnh cây cột sắt, một tay bám lấy cột.

Sau đó chuyển thêm hai tuyến nữa, người càng ngày càng đông. Thoạt nhìn Đào Tư Trĩ hơi không thoải mái và cứng ngắc, trên mặt không có biểu cảm gì.

Tưởng Kha ở toa đối diện cậu, cậu vẫn đeo tai nghe, ngây ngốc không phát hiện ra Tưởng Kha.

Sau khi tới công ty, Tưởng Kha đi một chuyến tới bộ phận hậu cần, mượn cớ là công ty muốn kiến thiết lại ký túc xá, để trưởng bộ phận dẫn hắn đi xem khu ký túc xá.

Trưởng bộ phận dẫn hắn tới xem tòa nhà mới vừa xây xong, Tưởng Kha nhìn gian phòng đơn trên tầng 9, hắn cảm thấy có lẽ Đào Tư Trĩ sẽ bằng lòng ở nơi này liền nhờ trưởng bộ phận giúp.

Bây giờ xem ra Đào Tư Trĩ rất thích gian ký túc xá này, nhiều lần nhấn mạnh đây là loại phòng hiếm có, giống như cậu hay khoe những tấm thẻ hiếm trên diễn đàn.

Tưởng Kha đi tới bên cạnh Đào Tư Trĩ, cúi đầu xem màn hình trò chơi của Đào Tư Trĩ. Hắn vừa đi tới, không gian vốn không rộng lắm lại càng trở nên chật chội. Hắn gọi Đào Tư Trĩ một tiếng, hỏi: "Vì sao cậu không chơi Khu vườn sao băng tường vi nữa?"

Đào Tư Trĩ không trả lời ngay, cúi đầu lấy tay chọt màn hình chốc lát mới nói: "Trò chơi đó không vui."

"Cậu không chơi nữa từ khi nào?" Tưởng Kha lại hỏi cậu.

Đào Tư Trĩ ngẩng đầu nhìn Tưởng Kha, lại cúi đầu nghịch điện thoại, có lẽ là hoàn toàn không muốn trả lời.

Sự thật là Tưởng Kha biết cụ thể thời gian mà Đào Tư Trĩ đổi trò chơi.

Sáu năm trước, Tưởng Kha tìm được bài post trên diễn đàn của Đào Tư Trĩ, hắn đã biết Đào Tư Trĩ chơi một trò chơi mới. Tìm được cũng chẳng khó khăn gì, dù sao thì Đào Tư Trĩ cũng chỉ chơi một loại trò chơi, và cũng chỉ có một cách đặt tên.

Lúc ấy, Tưởng Kha mới lên đại học, một mình ở trong nhà trọ gần trường. Lúc bận thì bề bộn nhiều việc, lúc không bận thì lại trống rỗng. Hắn không quen bạn bè, có đôi khi sẽ cùng Dương Kiêu ra ngoài uống rượu, nhưng cũng chỉ là một mình buồn bực uống, không nói chuyện gì nhiều. Thỉnh thoảng uống nhiều quá, hắn lại trông thấy tài khoản đã xóa bỏ của Đào Tư Trĩ gửi tin nhắn cho hắn.

Tôi xem dự báo thời tiết, nơi các cậu đi ngày mai sẽ mưa.

Trong thành phố thì nắng.

Chưa mua được quyển sách nào cả.

Ngày sinh Khổng Tử, Tưởng Kha trở về mấy hôm, tìm người tra ra số điện thoại mới của Đào Tư Trĩ và thời khóa biểu của cậu.

Trường học trong nước không được nghỉ, hắn lái xe tới trường đại học của cậu, ngồi trong xe đợi dưới sân trường rất lâu mới trông thấy Đào Tư Trĩ đeo balo đi ra, đi qua Tưởng Kha rồi cũng chưa phát hiện, anh cậu đang đứng cạnh xe chờ cậu dưới lầu.

Đào Tư Trĩ trông thấy thì rất vui vẻ, đi cùng anh cậu, không có dấu hiệu không tốt nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!