Chương 34: (Vô Đề)

Mưa rơi càng lúc càng lớn, Đào Tư Trĩ cảm thấy đây là trận mưa lớn nhất của thành phố trong năm nay. Mưa lớn đến bất thường vào thời điểm tháng một vốn dĩ lượng mưa cũng không nhiều lắm.

Sau khi nghe được Đào Tư Trĩ trả lời "Có nhớ", Tưởng Kha yên lặng một lúc lâu mới không dễ phát hiện mà nở nụ cười với cậu trong chiếc xe gần như tối om.

Đào Tư Trĩ nhận ra Tưởng Kha đang cười bởi cậu quan sát Tưởng Kha rất cẩn thận, hơn nữa cậu còn cho rằng nụ cười của hắn có hơi không được tự nhiên. Đồng thời chỉ một giây sau, nụ cười của Tưởng Kha cũng đã biến mất, hắn buông lỏng bàn tay đang nắm lấy tay cậu ra, sau đó hỏi cậu: "Cậu nhớ tôi có giống như nhớ kem ly không?"

Thực ra mà nói, Đào Tư Trĩ cảm thấy bản thân mình khi nhớ Tưởng Kha vẫn có chút khác biệt với lúc nhớ kem ly, nhớ kem ly có thể lập tức trộm ăn, mà nhớ Tưởng Kha thì lại chẳng thể làm gì được.

Nhưng một mặt, Đào Tư Trĩ không thể giải thích rõ sự khác nhau giữa hai nỗi nhớ này trong chuyện tình cảm, một mặt khác, cậu cũng không muốn cùng Tưởng Kha nói chuyện về vấn đề này, cho nên cậu chuyển mắt, không trả lời.

Mắt Đào Tư Trĩ nhìn chăm chú vào gợn mưa trên kính chắn gió, nhưng trong lòng lại vẫn đang suy nghĩ về câu hỏi của Tưởng Khả. Tưởng Kha lại cho rằng cậu lại đang ngẩn người, hắn liền gọi tên cậu: "Đào Tư Trĩ."

Đào Tư Trĩ nghe vậy liền ngay lập tức quay đầu nhìn Tưởng Khả.

Không biết vì sao Tưởng Kha lại đột ngột ngẩn ra vài giây mới nhỏ giọng nói: "Không còn sớm nữa rồi, để tôi đưa cậu trở về nhé." Sau đó khởi động xe đi về phía trước.

Lúc lái xe vào khu vực cổng vườn hoa  của tập đoàn, Tưởng Kha có đi lướt qua nột chiếc xe hơi, không lâu sau, hắn liền nhận được một cuộc điện thoại, màn hình hiện ra trong xe ghi là "Ba".

Tưởng Kha ấn nghe, giọng nói của một người đàn ông trung niên lập tức vang lên trong xe, hỏi Tưởng Khả: "Muộn như vậy rồi mà còn quay lại công ty tăng ca à?"

Tưởng Kha "Vâng" một tiếng, nói: "Con vừa mới nhớ ra có vài việc còn chưa hoàn thành xong."

"Vậy à, thái độ làm việc khá tốt đó. Ba nghe nói con đang xin vào ở ký túc xá của nhân viên, con xin vào làm gì vậy?"

Tưởng Kha lái xe vào khu ký túc xá, hắn liếc nhìn Đào Tư Trĩ một cái, mới trả lời: "Con ngủ ở tầng cao nhất sẽ bị người ta nói này nói kia."

"…… Chuyện con rút được giải nhất trong buổi họp thường niên cũng bị nói chẳng ra gì." Ba hắn ở phía đối diện lẩm bẩm.

Thấy Tưởng Kha không trả lời, cha hắn lại nói tiếp: "Cuối tuần này con về nhà ở đi."

Tưởng Kha đáp "Vâng", rồi cúp điện thoại.

Hắn lái xe dọc theo đường xe chạy hướng về khu ký túc xá, trận mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại.

Đào Tư Trĩ nhìn Tưởng Kha vài lần, mới không nhịn được mà nói với hắn: "Phòng đơn tôi đang ở rất khó có được đó."

Tưởng Kha nhìn cậu một cái rồi mới không cảm xúc đáp: "Tôi biết rồi."

"Tôi đã thấy qua cấu trúc phòng cho nhiều người ở chỗ tiểu Lý rồi" Đào Tư Trĩ đánh giá, "Đều giống nhau cả." Cậu hy vọng Tưởng Kha sẽ chuẩn bị tốt tâm lí không xin được phòng.

"Tiểu Lý là ai?" Tưởng Kha hỏi cậu, "Bạn mới của cậu à?"

Câu hỏi của Tưởng Kha có chút kì lạ nên Đào Tư Trĩ cũng không trả lời hắn.

Tưởng Kha đột nhiên lại hỏi: "Quan hệ giữa cậu và tiểu Lý tốt như vậy sao? Họp thường niên thì ngồi ở cùng nhau, chỉ là cấu trúc của một căn phòng ký túc xá mà hai người cũng phải cùng nhau đi quan sát."

Đào Tư Trĩ vẫn không nói lời nào, cậu nhìn cần gạt nước đang nhanh chóng hoạt động lau sạch đi nước mưa trước mắt. Không lâu sau cậu đã về tới ký túc xá rồi.

Chờ Tưởng Kha ngừng xe lại, Đào Tư Trĩ mới trả lời hắn: "Đây là lần đầu tiên vận may của tôi lại tốt đến như vậy."

Nếu như dựa theo vận may từ trước đến nay, Đào Tư Trĩ chỉ có thể nhận được kí túc xá bình thường cho nhiều người ở.

Đào Tư Trĩ vừa không thích dậy sớm để bắt kịp giao thông công cộng, vừa  ghét phải đi xem phòng, học lái xe, được ở trong một căn phòng đơn hiếm hoi này cũng là nhờ vận may siêu tốt của cậu, bởi vậy cậu luôn nhịn không được đi khoe khoang với mọi người.

Tưởng Kha chỉ nhìn cậu, không hề xuống xe, lại nhìn trong chốc lát, mới nói: "Nếu là hiếm có như vậy, tôi sợ là sẽ không xin được rồi."

"Chuyện này đúng là không có cách nào khác được." Đào Tư Trĩ an ủi hắn.

Kỳ lạ là Tưởng Kha lại đột nhiên mỉm cười với Đào Tư Trĩ, nụ cười lần này không hề mất tự nhiên như trước, nhưng Đào Tư Trĩ lại không hiểu vì sao hắn lại cười, nên cũng đành không nói nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!