Chương 18: (Vô Đề)

Muốn chung sống dài lâu với người có cá tính lập dị thì phải quen sống cùng với sự quái gở của người ta.

Kinh nghiệm của Tưởng Kha  là không cần phải quen, chỉ cần lơ đi là được.

Sau khi bỏ qua: sở thích ít ỏi, đột nhiên thất thần, kháng cự thay đổi và những lời nói linh tinh của Đào Tư Trĩ, thì thật ra cũng có thể phân loại cậu vào người bình thường.

Sau khi chuyến du lịch mùa thu kết thúc, Đào Tư Trĩ cũng trở nên tương đối cởi mở hơn một chút.

Đào Tư Trĩ bắt đầu chuẩn bị cho chuyến du lich năm ngày vào sang năm, cậu dự định sẽ xuất phát sau khi thi xong Đại học bảy ngày. Cậu nói với Tưởng Kha rằng đó là ngày thứ tư sau kì nghỉ tết Đoan Ngọ nên sẽ có rất ít người, đồng thời cũng nguyên cứu chỉ số SPF của một số sản phẩm chống nắng, xem xem nó có đáng tin hay không rồi chia sẻ với Tưởng Kha.

Mấy ngày sau, lúc Đào Tư Trĩ đang mê mệt với công viên du lịch hải dương mới mở, lúc chỉ có hai người, Tưởng Kha bắt đầu đả kích cậu một lần: "Có thể dừng lại được rồi, chắc chắn là không chơi vui như cậu nghĩ đâu."

Đào Tư Trĩ ngồi trên giường, dựa lưng vào tường lướt web trên điện thoại, lựa chọn giả vờ như không hề nghe thấy hắn nói gì.

Chờ tới khi phải rút thẻ trong trò chơi, cậu mới tiến đến gần bên cạnh Tưởng Kha.

"Hôm nay giúp tôi rút được thẻ du lịch mùa thu đi." Bả vai cậu dựa vào cánh tay Tưởng Kha, dùng ngữ điệu nghe thật ngây thơ để nói lời vong ân phụ nghĩa: "Ngày hôm qua cậu chỉ rút được một tấm thẻ R bình thường."

"Đào Tư Trĩ, cậu còn có lương tâm không vậy?" Tưởng Kha  cầm lấy điện thoại của cậu hỏi.

Đào Tư Trĩ không nói một lời, cậu nghiêng đầu thò lại gần, hôn lên khuôn mặt Tưởng Kha một cái.

Hoạt động giới hạn đặc biệt của Tết Trùng Dương đã bắt đầu rồi, thẻ mà Đào Tư Trĩ muốn chắc là chỉ có mình hắn mới có thể rút ra nhiều lần đến như vậy.

Vào ngày thứ sáu cuối tháng mười, Tưởng Kha cùng Đào Tư Trĩ đi ra khỏi cổng trường, vừa liếc mắt một cái đã thấy mẹ mình cùng anh trai Đào Tư Trĩ đang đứng nói chuyện phiếm ở dưới bóng cây cách đó không xa.

Bước chân Tưởng Kha  hơi dừng lại một chút, liếc mắt nhìn Đào Tư Trĩ một cái. Đào Tư Trĩ thấy anh trai của cậu, cũng lộ ra biểu cảm hơi ngơ ngác một chút.

Mấy tháng gần đây, phần lớn thời gian sau khi tan học vào thứ sáu, Đào Tư Trĩ đều đi theo Tưởng Kha  về nhà ăn cơm, rồi sau đó ngủ lại ở nhà hắn. Hơn nữa cứ mỗi khi tới khoảng 10 giờ tối, Đào Tư Trĩ sẽ yêu cầu Tưởng Kha  dẫn cậu đi hiệu sách phục vụ 24/24, ngay cả mẹ của Tưởng Kha  cũng không thế nào quản lí được việc này.

Tưởng Kha hoài nghi Đào Tư Trĩ ở nhà không có loại đãi ngộ kiểu này.

"Anh." Đào Tư Trĩ bước tới bên cạnh anh trai cậu, tự nhiên mà cầm cặp sách đưa cho anh, hỏi: "Có chuyện gì mà anh tới đây thế."

Anh cậu ngẩn ra rồi nói: "Anh tới đón em."

Đào Tư Trĩ có hơi kháng cự nói: "Thứ sáu em ở lại nhà Tưởng Kha rồi."

"Buổi chiều ba mẹ đã quay về rồi," anh cậu nói: "Em đã quên ngày mai cả nhà tổ chức sinh nhật cho em rồi sao?"

Tưởng Kha nghe vậy cũng hơi sửng sốt một chút.

Đào Tư Trĩ không hề bị kinh ngạc mà dừng lại, cậu bình tĩnh nói chuyện với anh trai mình: "Em không quên, nhưng chuyện này đâu có liên quan tới việc đêm nay em ngủ ở chỗ nào đâu?"

"……" Anh trai của Đào Tư Trĩ hình như rất có sở trường trong việc lí giải logic của cậu, hắn hỏi Đào Tư Trĩ, "Có phải em đã hình thành thói quen mới nào mà anh không biết vào tối thứ sáu rồi không?"

"10 giờ em muốn đến hiệu sách phục vụ 24/24." Đào Tư Trĩ lập tức nói, cậu còn sửa đúng lời anh trai mình: "Không phải thói quen mới, đã hình thành được một khoảng thời gian rồi."

Đào Tư Viễn thở dài, đành phải hứa hẹn với Đào Tư Trĩ: "Đêm nay anh đưa em đi là được chứ gì."

"Được." Đào Tư Trĩ nói, "Đến cửa nhà em còn muốn mua kem ly."

"Được được được." Anh trai cậu bất đắc dĩ nói, sau đó lại quay đầu mỉm cười với Tưởng Kha: "Vất vả cho em rồi." Anh nói tiếp: "Vừa nãy anh đang nói chuyện với phu nhân Tưởng, ngày mai là sinh nhật của Tư Trĩ, nên anh muốn mời phu nhân Tưởng và em đến. Không biết em có rảnh hay không."

"Nếu đã có hẹn khác thì đừng ngại nói với anh." Anh tri kỉ nói: "Em chắc hẳn có rất nhiều bạn bè."

Cùng lúc đó, bản thân Đào Tư Trĩ là nhân vật chính của chủ đề lại đứng ở một bên, không nói một lời. Tưởng Kha nhìn biểu cảm của cậu đã biết ngay cậu đang thất thần, hắn liền nói với Đào Tư Viễn: "Em có rảnh."

Biểu hiện của Đào Tư Viễn rất vui vẻ, anh trịnh trọng nói cảm tạ với hắn, giống như cảm thấy Tưởng Kha  nguyện ý tham dự đã là ân huệ rất lớn đối với Đào Tư Trĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!