Lần đầu tiên Đào Tư Trĩ đi đến cửa sau của lớp Tưởng Kha, lúc cậu gọi Tưởng Kha, các bạn cùng lớp đang rủ hắn đi ăn cơm đều tỏ vẻ lúng túng, nhất là Chúc An Tuyền.
Chúc An Tuyền nhìn thấy Đào Tư Trĩ, liền tới bên Tưởng Kha nháy mắt ra hiệu, hỏi: "Anh, ăn trộm đến quấy rầy anh kìa." Tưởng Kha phớt lờ cậu ta, ý bảo cậu ta ăn nói giữ miệng một chút, rồi đi ra cửa sau.
Đến khi Đào Tư Trĩ tới tìm Tưởng Kha thêm vài lần nữa, mọi người cũng quen luôn.
Đào Tư Trĩ cực kỳ kén ăn, thức ăn trong khay sẽ luôn không vượt qua ba loại, lượng rất ít, bày biện ngăn nắp, khi ăn cậu rất yên lặng, biên độ động tác rất nhỏ, không làm người khác chú ý.
Sau khi cơm nước xong, cậu sẽ uống một ly nước trái cây. Nếu như ngày hôm đó nhà ăn không có nước trái cây, Đào Tư Trĩ sẽ lộ ra vẻ mặt không vui, ăn xong sẽ đi đường vòng tới quán tạp hóa mua một chai.
Có lúc Tưởng Kha đi mua với cậu, sẽ cười cậu có chứng ám ảnh cưỡng chế. Đào Tư Trĩ càng mất hứng hơn, lẩm bẩm với Tưởng Kha: "Tôi không có ám ảnh cưỡng chế." và "Cấm cười", còn bước nhanh hơn, giống như đang chạy bên cạnh Tưởng Kha.
Cuối cùng thì Đào Tư Trĩ vẫn không tham gia chuyến du lịch mùa thu trước kỳ nghỉ cuối tháng chín, mặc dù cậu cảm thất khá thích sau khi nhà trường phát tập bản đồ tham quan cho học sinh.
Lý do là vì có đôi lần Tưởng Kha phát hiện cậu lén dùng điện thoại ở phòng ngủ tra thông tin về ngày du lịch mùa thu.
Một ngày trước chuyến đi chơi thu, trước khi buổi tự học tối sắp kết thúc, Đào Tư Trĩ về nhà, anh cậu tới đón, lúc về có ngang qua cửa lớp Tưởng Kha, Tưởng Kha trông thấy cậu.
Anh Đào Tư Trĩ xách cặp giúp cậu, tay cậu đút trong túi áo khoác của trường, chậm rãi theo sau.
Túi áo của cậu có hơi phồng lên, Tưởng Kha đoán cậu đang cầm điện thoại.
Đêm đến, sau khi tắt đèn, Đào Tư Trĩ hiếm thấy chủ động nhắn tin cho Tưởng Kha và nói: "Tôi đã xem dự báo thời tiết rồi, nơi ngày mai các cậu đến sẽ mưa."
Tưởng Kha trả lời cậu: "Ồ."
"Ở đây trời trong." Đào Tư Trĩ nhắn thêm.
Tưởng Kha đáp: "Vậy cậu cứ tận hưởng trời trong cho lành."
Đào Tư Trĩ không đáp.
Tám giờ sáng ngày hôm sau, các học sinh lớp mười hai của Minh Đức chen lên ba cái xe buýt, điểm đến là công viên ven biển ở thành phố bên cạnh.
Chặng đường của chuyến chơi thu này đi mất gần hai giờ, dọc đường có một lần mây đen giăng đầy nhưng khi đến công viên, mặt trời lại ló ra.
Cảnh công viên ven biển này rất bình thường, bãi cát không quá sạch, biển cũng không xanh lắm. Cạnh bãi cát có một cái hành lang màu trắng thật dài, phần lớn học sinh ngồi tản mát trên hành lang ngắm biển, cũng có người cởi giày chạy xuống bãi cát nghịch nước.
Tưởng Kha đang ngồi bên mép hành lang uống nước ngọt với bạn học thì nhận được tin nhắn của Đào Tư Trĩ.
Đào Tư Trĩ nói: "Trời mưa đúng không?"
Tưởng Kha nhìn qua mặt nước biển xanh sẫm sáng lấp lánh, chụp một tấm, gửi cho Đào Tư Trĩ: "Không mưa."
Đào Tư Trĩ trả lời hắn: "Biển không đẹp như phim tôi xem." Gửi kèm một tấm hình rạp chiếu phim nhà cậu.
Biển trong ảnh trong xanh hơn công viên rất nhiều. Nhưng dù sao thì hình ảnh cũng chỉ là hình ảnh, Đào Tư Trĩ nói như vậy, có vẻ như đang tự an ủi và lừa mình dối người.
Tưởng Kha nhắn lại: "Ừ."
Tưởng Kha cho là Đào Tư Trĩ sẽ không trả lời, nhưng mấy giây sau, cậu bỗng nhắn cho hắn: "Thật ra thì ảnh cậu gửi cũng đẹp lắm."
"Tôi chưa từng nhìn thấy biển thật." Đào Tư Trĩ nói.
Tưởng Kha đọc tin nhắn không đầu không đuôi mà Đào Tư Trĩ gửi tới, cảm thấy hóa ra Đào Tư Trĩ mười bảy mười tám tuổi rồi mà vẫn chưa nhìn thấy biển quả thật có hơi đáng thương. Tay hắn dừng trên màn hình một lát, rồi nhắn lại cho Đào Tư Trĩ: "Chờ ngày nghỉ nào đó rồi tôi đưa cậu đi."
"Không được." Đào Tư Trĩ nhanh chóng trả lời: "Tôi sẽ không rời khỏi thành phố nữa."
"Hai người thôi mà?" Tưởng Kha hỏi hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!