Chương 14: (Vô Đề)

Đang ngồi trên xe taxi về nhà thì Tưởng Kha nhận được cuộc gọi từ mẹ. Mẹ hỏi hắn đi đâu, trễ như vậy rồi còn đưa Đào Tư Trĩ ra ngoài làm gì.

"Đào Tư Trĩ muốn mua sách." Tưởng Kha nhìn sang Đào Tư Trĩ, nói: " Bây giờ bọn con đang trên đường về."

Mẹ hắn yên lặng, thay đổi thái độ: "Được rồi."

Tiệm sách 24/24 cách nhà hắn hơi xa, lúc về đến nhà thì đã quá nửa đêm.

Mẹ của Tưởng Kha và cô giúp việc đã ngủ. Cả ngôi nhà chỉ giữ lại một ngọn đèn ngủ mờ mờ ở tầng một, bốn phía cực kỳ yên tĩnh.

Đi đến cửa phòng mình, Tưởng Kha phát hiện mẹ hắn dán một tờ giấy trên đó: "Không có lần sau.(*)"

(*) Nguyên gốc: Hạ bất vi lệ: lần sau không được viện dẫn lẽ này nữa; lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa; chỉ giải quyết như vậy một lần thôi (tỏ ý chỉ cho phép một lần này mà thôi)

Tưởng Kha tiện tay gỡ tờ giấy xuống, dán lên đầu Đào Tư Trĩ: "Nhìn thấy chưa, không có lần sau đâu."

Mặt Đào Tư Trĩ nhỏ, mắt bị giấy che lại, chỉ lộ ra cái cằm. Cậu không lên tiếng, đưa tay lên sờ soạng. Đào Tư Trĩ tay chân không lớn cân đối, mãi không túm được mảnh giấy, mò mò chừng mấy lần, mới gỡ xuống, đưa lại cho Tưởng Kha, nói: "Tôi buồn ngủ." Sau đó xoay người đi.

Sáng ngày thứ hai, Tưởng Kha xuống dưới nhà đã thấy mẹ hắn và Đào Tư Trĩ đang ngồi cạnh bàn ăn.

Tưởng Kha chào mẹ một tiếng, bước tới. Mẹ hắn vẫn đang ăn, Đào Tư Trĩ đã ăn xong rồi, yên lặng cầm điện thoại.

Tưởng Kha kéo cái ghế bên cạnh Đào Tư Trĩ ra ngồi xuống, liếc qua điện thoại của Đào Tư Trĩ. Trò chơi yêu đương đang chạy cốt truyện, Đào Tư Trĩ lại có thể nhìn từng chữ từng chữ đến mất hồn, mỗi trang đều dừng lại rất lâu.

Tưởng Kha cảm thấy cái trò chơi yêu đương này không nên có nhiều người chơi trung thành như vậy.

"Cốt truyện hay không?" hắn thuận miệng hỏi Đào Tư Trĩ.

Ngón tay đang đè trên màn hình của Đào Tư Trĩ chợt dừng, ngẩng mặt lên, nhìn Tưởng Kha, giống như đang nghiêm túc suy nghĩ trong chốc lát, nói cho Tưởng Kha: "Không biết."

"Cậu muốn chơi thì cứ nói, tôi chia sẻ cho." Cậu nói với Tưởng Kha: "Cậu đăng kí bằng mã mời tôi gửi, tôi sẽ được 30 kim cương."

"Không cần." Tưởng Kha từ chối.

Đào Tư Trĩ "Ồ" một tiếng, lại cúi đầu, tiếp tục đọc cốt truyện.

Ăn sáng xong, anh của Đào Tư Trĩ tới đón cậu.

Anh trai của Đào Tư Trĩ là cố vấn đầu tư của mẹ Tưởng Kha, nhìn bề ngoài so với Đào Tư Trĩ thì bình thường hơn nhiều. Anh mặc âu phục thắt cà vạt, mang vài món quà tới, ngồi trên ghế sô pha với mẹ Tưởng Kha, trước tiên cảm ơn bà một phen, tiếp đó mới nói đến chuyện công việc.

Tưởng Kha lên tiếng chào, muốn lên tầng, Đào Tư Trĩ đi theo hắn, đứng cạnh cầu thang kéo kéo Tưởng Kha.

"Tôi phải đi." Đào Tư Trĩ vừa nói, vừa lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên, dừng ở hình ảnh mà Tưởng Kha cực kỳ quen thuộc.

Tưởng Kha chọt giúp cậu một cái, cậu không nói gì, đứng trước mặt Tưởng Kha, nhìn thẻ trước đã.

Lúc này, Tưởng Kha nhận được điện thoại của Dương Kiêu.

Dương Kiêu hỏi hắn có rảnh không, rủ hắn cùng đi xem một bộ phim mới nổi.

"Nhược Nhược hẹn tôi, tôi đồng ý rồi." Dương Kiêu nói: "Em ấy nhất định bắt tôi đi hỏi cậu."

Dương Nhược Nhược là học muội trước đây của Tưởng Kha, cũng là họ hàng của Dương Kiêu. Khi còn chung trường, cô bé thường quấn lấy Tưởng Kha, nhưng chưa từng có cử chỉ nào vượt qua giới hạn, đôi lúc khiến cho Tưởng Kha cảm thấy thật nhức đầu.

"Tôi không đi." Tưởng Kha nói.

"Đừng thế mà." Dương Kiêu kêu hắn: "Xem phim thôi, chỉ như này mà cũng không hẹn được cậu thì tôi có thể sẽ bị em ấy mắng xa xả ba ngày ba đêm đấy."

Tưởng Kha không trả lời, hắn thấy Đào Tư Trĩ kiểm tra thẻ xong, lộ ra ánh mắt hài lòng, còn mở diễn đàn trò chơi ra như muốn đăng bài viết mới, bèn lấy điện thoại của Đào Tư Trĩ, xem lướt qua phản hồi mà Đào Tư Trĩ nhận được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!