Chương 11: (Vô Đề)

Buổi sáng ngày hôm sau, mẹ của Đào Tư Trĩ vừa đi du lịch về phát hiện trong tủ lạnh có một chiếc bánh kem hạt dẻ.

10 giờ 2 phút, bà khoác một chiếc áo lông màu trắng gạo, tay xách 2 túi thực phẩm lớn vừa mua trên đường về, hùng hùng hổ hổ bước vào cửa, gọi Đào Tư Trĩ một tiếng, chuẩn bị nấu cơm.

"Anh con đâu?" bà đặt thức ăn lên bàn cơm, hỏi Đào Tư Trĩ.

Đào Tư Trĩ đang làm ổ ở sô pha chơi game, ngẩng đầu lên, chưa kịp nói gì, Đào Tư Viễn đã đi ra từ hành lang, mặc một bộ đồ ngủ rất dài, nhìn có vẻ hơi luộm thuộm.

"Tuổi còn trẻ mà lại dậy muộn như vậy" mẹ hắn ghét bỏ mà nói: "Hồi mẹ với ba bằng tuổi con bây giờ, mỗi ngày chỉ ngủ nhiều nhất có 5 tiếng".

Đào Tư Viễn làm lơ có chọn lọc lời nói của bà, hỏi lại: "Ba đâu ạ?"

"Tới văn phòng rồi" Bà lấy một chiếc kẹp tóc to kẹp mái tóc xoăn dài ngang vai lên, mang thức ăn vào bếp: "Có hẹn với khách hàng."

Cha mẹ Đào Tư Trĩ đều là luật sư, cùng với người ta hùn vốn mở một văn phòng luật sư.

Việc làm ăn của văn phòng khá tốt, mở được mấy chi nhánh ở các thành phố khác của tỉnh. Hai vợ chồng đã đến tuổi nên về hưu nhưng vẫn cứ bận rộn, tuy vậy cũng đỡ hơn so với hồi còn trẻ một chút, ít ra cũng có được thời gian đi du lịch.

Vài phút sau, bà mang cái hộp bánh kem ra, đặt lên bàn, nói: "Mấy đứa ăn cái bánh kem này đi, có một miếng bánh nhỏ xíu mà hộp thì rõ to, thức ăn trong tủ sắp không có chỗ để nữa rồi."

Đào Tư Trĩ nghe vậy, lập tức ngẩng đầu lên, cảnh cáo mọi người: "Đây là của con, mọi người đừng ăn."

"Bánh kem gì cơ?" Anh cậu lại gần, nhìn qua rồi nói: "Vỏ hộp này nhìn hơi quen nha, em mua lúc nào thế?"

Đào Tư Trĩ nhảy xuống sô pha, đi đến bên bàn ăn, ôm hộp bánh đi.

Ôm đến sô pha, cậu mở nắp, bóc lấy cái thìa dính bên thành hộp, xúc bánh ăn.

Đào Tư Viễn vẫn còn đứng đó, nhìn cậu, giọng điệu có chút mờ mịt: "Làm gì keo kiệt ghê vậy?"

Đào Tư Trĩ ôm chặt hộp bánh, không thèm để ý, tiếp tục ăn. Anh trai nhìn cậu vài lần, sau đó quay đầu về phía mẹ đang ở trong bếp nói: "Mẹ, đi Vân Sơn có vui không?"

"Không phải con đã đi rồi à?" tiếng mẹ ở xa xa truyền vào trong tai Đào Tư Trĩ.

"Chưa mà." Đào Tư Viễn hơi khó hiểu nói: "Con chưa đi bao giờ."

"Hả?" Mẹ hắn cầm theo một nắm cần tây đi ra, nói: "Sao mẹ nhớ con đi rồi mà, bảy, tám năm trước ấy."

"Không có." Đào Tư Viễn phủ nhận hoàn toàn.

Đào Tư Trĩ đã ăn hết sạch cái bánh, quay đầu nhìn thấy rau cần trong tay mẹ, lập tức nói: "Con không ăn rau cần."

"Biết con không ăn rồi, thì con không ăn là được. Mẹ có hấp trứng cho con, còn thêm cà rốt nữa, hấp chín mềm." Mẹ nói với cậu.

Đào Tư Trĩ hài lòng, gấp kỹ hộp bánh lại, bỏ vào thùng rác tái chế trong phòng khách.

Mẹ cậu cũng không quay lại phòng bếp ngay, dựa vào cửa cạnh bếp, suy nghĩ vài giây, đột nhiên "À" một tiếng: "Mẹ nhớ nhầm, là em con đi rồi. Đi cùng với con trai khách hàng của con, họ Tưởng nhỉ, trong kỳ nghỉ hè lớp 11 lên lớp 12, đúng không?"

Đào Tư Trĩ nhìn lên, đúng lúc thấy mặt anh cậu biến sắc.

"Đó chính là lần đầu tiên em con ra khỏi thành phố mà không có chúng ta đi cùng, lúc về còn nói chơi vui lắm, nhưng mà sau này cũng không chịu ra ngoài đi du lịch nữa." Mẹ cậu vẫn chưa nhận ra, hỏi tiếp Đào Tư Trĩ: Con trai, các con đi đập nước ở Vân Sơn chưa?"

"Đi rồi ạ." Đào Tư Trĩ nói.

"Mẹ, nước ở rau cần nhỏ hết xuống nền rồi." Đào Tư Viễn ngắt lời họ: "Mẹ mau vào trong đi."

Mẹ hắn cúi đầu nhìn, thấy đúng là như vậy, lẩm bẩm: "Chiều nay là dì giúp việc đến dọn dẹp rồi." rồi mang cần tây vào bếp.

Mẹ của Đào Tư Trĩ không hay nấu ăn nhưng tay nghề vẫn tốt hơn Đào Tư Viễn rất nhiều. Đào Tư Trĩ vừa mới ăn nửa cái bánh kem, bụng không đói nhưng vẫn ăn không ít.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!