Chương 6: (Vô Đề)

Buổi tối, Dương Thụ Lâm xem Trần Thính chơi game săn thú, thấy linh dương và ngựa là cậu nhiệt tình yêu thương, thấy cá sấu là đánh luôn.

Cuối cùng, cậu bị rắn độc cắn, chết thảm ở cửa vào mộ cổ.

Trần Thính có đủ loại chết trong game, Dương Thụ Lâm thậm chí còn thấy cậu đi bẫy bom người ta, cuối cùng bị cây đuốc của chính mình nổ chết.

Hoặc là chết đuối.

Nhảy lầu.

Đi ngang qua bị thổ phỉ chém chết.

Bị voi dẫm chết, đợi đã…

Trần Thính giải thích là — Tay run di truyền.

Dương Thụ Lâm không tin, bởi vì mỗi lần Trần Thính lên mạng đăng ký môn học đều nhanh gọn lẹ. Cậu nhất định đã chịu kích thích, chắc chắn 100%, nếu không tên QQ sẽ không đổi thành "Thính ca 1m8."

Chiều cao là "vảy rồng" của Trần Thính.

Nhưng trong lòng Trần Thính hiểu rõ, cậu không phải không thể chấp nhận việc mình chỉ cao 1m73, mà là không thể chấp nhận được việc rõ ràng cậu cao 1m73, vậy mà nhìn qua chỉ có 1m68.

Tắt đèn.

"Thính Thính mày sao thế?" Không biết tại sao, Dương Thụ Lâm thấy hôm nay nhìn Trần Thính cực kỳ tủi thân, tình phụ tử dâng trào trong lòng cậu chàng.

Ái chà, nhìn tiểu tâm can bảo bối Thính Thính đáng yêu của chúng ta kìa, buồn đến mốc meo ở trong chăn thì sao bây giờ?

Trần Thính lắc đầu: "Tao không sao, đang suy nghĩ đại hội thể thao nên đăng ký hạng mục nào thôi."

"Ồ, đại hội thể thao à." Dương Thụ Lâm không nghi ngờ cậu, bởi vì nhóm lớp hôm nay đều thảo luận vấn đề này, đại hội thể thao mùa thu sắp bắt đầu, lần này thực lực của khoa bọn họ không gánh nổi.

Học sinh nam trong khoa thật sự quá ít, tổng thành tích khoa tiếng Anh vẫn luôn không cao. Dương Thụ Lâm và Ngô Ứng Văn, chỉ được cái đẹp mã chứ vô dụng, đăng kí bất kì hạng mục nào đều cách vị trí quán quân một khoảng xa.

Chỉ một người duy nhất được cả lớp gửi gắm niềm tin, lại chính là Trần Thính nhìn yếu nhất.

Nhìn Trần Thính nhỏ người thế thôi, nhưng cậu chạy cực nhanh, lực bền rất tốt, giỏi nhất là chạy cự ly trung bình và….. nâng tạ. Đại hội thể thao năm ngoái, Trần Thính dựa vào hạng mục này làm mọi người phải mở to mắt nhìn.

"Ài, chúng mày định báo danh hạng mục nào?" Dương Thụ Lâm nhìn về phía hai thằng bạn học bá.

"Ha, đương nhiên không, bọn tao dùng đầu cũng đủ thắng." Bách Dụ nói rất tự hào, Giang Hải ở bên phụ họa liên tục.

Dương Thụ Lâm chợt nhớ tới một chuyện: "Chúng mày học kỳ 1 không phải nợ môn thể dục sao? Thi lại có qua môn chưa?"

Lời vừa dứt, ký túc xá lập tức lâm vào một trận trầm mặc quỷ dị.

Trần Thính bỗng cảm thấy mình lùn cũng chẳng có vấn đề gì, rốt cuộc nơi này còn có hai người làm khoa thể dục nhớ tên vì không đạt môn đánh Thái Cực quyền. Môn thể dục ở Đại học N, Thái Cực quyền là bắt buộc.

Trần Thính đánh Thái Cực quyền, siêu đỉnh.

Hôm sau, chốt danh sách đăng kí các hạng mục ở đại hội thể thao, Trần Thính đăng kí: cầm tạ chạy 50m, 100m ở hạng mục dành cho nam.

Dương Thụ Lâm và Ngô Ứng Văn đăng ký nhảy xa, chạy 400m, 800m cùng lắc vòng, mặc kệ có được vào trận chung kết không, ít nhất cứ báo danh cái đã.

Lớp trưởng Lâm Quyển là nữ sinh có chí hướng.

"Mục tiêu của chúng ta — Đứng nhất toàn khoa!" Lâm Quyển động viên cả lớp, cùng mọi người rút kinh nghiệm từ thất bại năm trước, nỗ lực phấn đấu, dẫm lớp bên cạnh, đánh bại Khoa quản lý kinh tế.

"Hay! Nói rất hay!" Dương Thụ Lâm vỗ bàn đứng lên, Ngô Ứng Văn càng không cam lòng chịu thua, vỗ tay mãnh liệt. Đàn ông con trai mà không làm được việc, đương nhiên là chỉ có thể vuốt mông ngựa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!