Bùi Dĩ Nghiêu không ngờ mình sẽ gặp lại người kia ở dạ hội, anh ấy tên gì ấy nhỉ?
Thính Thính?
Hắn bỗng nhớ tới cảnh tượng ngày đó — Đầu chiều, ánh mặt trời chiếu rọi vào trong phòng xuyên qua cánh cửa sổ hé mở và rèm cửa mỏng đung đưa rồi dừng dưới chân người nọ.
Câu nói "Cậu có thể gọi tôi là Thính Thính" đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người nghe.
Cho nên Bùi Dĩ Nghiêu căn bản không biết họ của cậu, chỉ nhớ cậu tên Thính Thính. Dáng người thoạt nhìn nho nhỏ, mặc quần áo của hắn, cổ áo lớn làm lộ xương quai xanh.
Giống như đứa nhỏ trộm mặc quần áo người lớn.
Nhưng lúc này, cậu lại khoác lên một dáng vẻ khác, đứng ở trung tâm ánh đèn trên sân khấu, rực rỡ chói mắt. Màn biểu diễn vừa rồi mãnh liệt đến bùng nổ.
Người nào mới thật sự là anh đây?
Bùi Dĩ Nghiêu hiếu kỳ.
Bên kia, xưng hô Dương Thụ Lâm với Trần Thính đã từ "Thính Thính" biến thành "Thính ca", siêu high. Ánh mắt mọi người dán chặt trên người Trần Thính như các hành tinh quay quanh Mặt trời.
Trần Thính không muốn ở hội trường lâu nên trả lại đồ xong, cậu xua xua tay với mọi người rồi rời đi. Nhưng vừa đi được vài bước, cậu chợt nhớ tới cái gì, quay trở lại chỗ Chu Trình và Tô Lạc, nói khẽ một câu.
Vừa ra khỏi hội trường, Dương Thụ Lâm vội vàng hỏi: "Mày vừa nói gì với hai người họ thế, Chu Trình tái mặt luôn rồi! Ha ha ha cười ná thở!"
Trần Thính vươn vai: "Tao chỉ nói với bọn họ là ngày đó tao có ghi âm lại."
"Mày ghi âm!?"
"Đương nhiên là…. dọa chút thôi."
Dương Thụ Lâm phục sát đất, trong lòng khẳng định lần nữa — Đụng ai thì đụng nhưng nhất định không được đụng đến Thính ca.
Đêm đó, diễn đàn Đại học N lại bùng nổ chuyện ở dạ hội, nhưng việc này không ảnh hưởng đến Trần Thính, bởi 9 giờ cậu đã lên giường đắp chăn.
Dương Thụ Lâm tuy chỉ đứng ngoài xem nhưng lại hưng phấn không ngủ được, 11 giờ còn từ trên giường vùng dậy như xác chết, nguyên nhân là bỗng nhớ tới mục tiêu Bùi Dĩ Nghiêu lúc đầu.
Rốt cuộc Bùi Dĩ Nghiêu có đến hay không, mỗi người đều có một câu trả lời khác nhau. Có người nói thấy cậu ta, nhưng đa số chưa ai thấy, hơn nữa mọi người mau chóng nhận ra, muốn làm quen với Bùi Dĩ Nghiêu là điều rất khố.
Từ khi khai giảng đến nay, Bùi Dĩ Nghiêu không tham gia bất cứ hoạt động công đoàn nào, trừ bạn cùng phòng, chưa hề có ai nói chuyện với hắn. Càng đừng nói đến chuyện trao đổi Wechat, cùng ăn cơm, chẳng khác nào mơ giữa ban ngày.
Còn về tin đồn, Dương Thụ Lâm thật sự viết bài vạch trần chân tướng bằng cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh. Báo trường là báo nghiêm túc, nếu đã không thể đăng báo, cậu chàng liền đăng bài lên diễn đàn, ai muốn biết thì xem.
Có lẽ Chu Trình và Tô Lạc đã bị câu "Có ghi âm" của Trần Thính dọa sợ nên đồng thời giữ im lặng, vô cùng an phận. Chỉ hai ba hôm sau, Dương Thụ Lâm nghe đứa bạn khoa khác bảo Tô Lạc đang rầu rĩ không vui, hình như lại cãi nhau với Chu Trình.
Dù sao chuyện này cũng chẳng có quan hệ gì với Trần Thính, cậu chỉ mong mình không liên quan đến bọn họ nữa. Bây giờ phiền não duy nhất của cậu chính là, có người tới tìm cậu tỏ tình, hơn nữa còn không phải một người.
"Được đấy Thính Thính, mày sắp thoát kiếp FA rồi!" Dương Thụ Lâm vỗ vai Trần Thính. Nếu chuyện này thành, cậu sẽ trở thành thằng con trai đầu tiên thoát kiếp FA trong lớp 423 và trong phòng ký túc xá.
"Nhưng lòng tao không hề dao động, thậm chí còn nghĩ muốn xuất gia….." Trần Thính vô lực dựa vào bàn.
"Thính Thính, mày sao vậy Thính Thính, không, Thính ca, có người tỏ tình mày không phải chuyện tốt à? Mày xuất gia làm gì hả!"
Trần Thính chậm rì rì nói: "Quy y cửa phật, gửi tình núi non."
Dương Thụ Lâm: "……"
Trần Thính: "Tự do tự tại."
Dương Thụ Lâm: "Bạn gái đáng yêu lắm!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!