Chương 41: (Vô Đề)

Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu rong chơi trong vương quốc cổ tích cả một ngày, từ Mỏ đá quý của bảy chú lùn, mê cung Alice lạc vào xứ sở thần tiên, cho đến Cướp biển vùng Caribbean, nhưng mà mỗi trò chỉ chơi được năm phút đồng hồ trong khi phải tốn hai tiếng để xếp hàng.

Hậu quả của việc không lên lịch trình trước khi đi chơi đây mà, không lấy được FastPass thì xác định phải xếp hàng đợi mỏi cổ, nhưng vì có Bùi Dĩ Nghiêu đứng cùng nên Trần Thính vẫn vui lắm.

Nếu có hai người xếp hàng thì một người có thể ngồi nghỉ ngờ, Bùi Dĩ Nghiêu không muốn Trần Thính bị mệt nên dù Trần Thính năn nỉ thế nào, hắn vẫn nhất quyết đứng chờ mua vé.

Đứng được một lúc quay ra đã không thấy Trần Thính đâu.

Bùi Dĩ Nghiêu hơi nhíu mày, hắn tận dụng ưu thế chiều cao của mình nhìn lướt quanh dòng người nhưng không tìm được cậu nên đành lấy điện thoại ra gọi. Khi cuộc gọi vừa kết nối, hắn đã nghe thấy tiếng thở hồng hộc của Trần Thính.

"Cậu chờ tôi một lát, tôi đi mua đùi gà."

"Vậy em đi cẩn thận đấy."

Qua một lúc lâu sau Trần Thính mới trở lại, cậu đưa cho Bùi Dĩ Nghiêu hộp giấy nhỏ đựng đùi gà lớn: "Ăn đi, 55 tệ đấy."

Trần Thính đại gia đấy nhưng phải tiêu 55 tệ để mua một cái đùi gà thì cậu cũng thấy xót lắm chứ bộ. Đương nhiên, cậu sẽ không nhịn đói chỉ vì đồ ăn đắt, tuy cái đùi gà to lắm nhưng cậu còn đang béo đây này, ăn vào mập lên nhỡ không giảm cân được chắc chết quá.

Đầu óc Bùi Dĩ Nghiêu lại đang trôi ngược sang chuyện khác, dáng người Trần Thính khá cao là vậy, nhưng khi xen lẫn trong đám đông thì cậu chỉ như giọt nước tan giữa biển rộng nên rất khó phát hiện. Hắn cân nhắc mãi rồi tia mắt nhìn sang chỗ bán bóng bay, đoạn nói: "Em đứng đây ăn đi, tôi qua chỗ kia một chút."

Trần Thính đang gặm đùi gà nên không nói chuyện được, còn chưa kịp hỏi hắn đi đâu thì người ta đã chạy mất rồi. Bởi vậy cậu đành phải đứng ở hàng chờ, thầm nghĩ Bùi Dĩ Nghiêu lớn như vậy chắc không bị lạc đâu rồi yên tâm gặm gà tiếp.

Chẳng bao lâu sau, cậu cảm thấy có người chạm vào ba lô của mình, vội vàng quay đầu lại thì phát hiện ra Bùi Dĩ Nghiêu đang buộc dây vào quai ba lô cậu, phía trên là một quả bóng bay hình chuột Mickey.

"Cậu làm gì thế?" Cậu không hiểu ra sao.

"Định vị."

Trần Thính nghệch mặt hai giây mới hiểu ý của hắn, lập tức kháng nghị: "Tôi không chạy loạn đâu, cậu tháo ra đi."

Bùi Dĩ Nghiêu bác bỏ: "Trông đáng yêu."

"Tôi lớn rồi!"

"Cho nên mới không buộc vào cổ tay."

Trần Thính tức sôi máu, cậu còn dám buộc bóng bay ở cổ tay tôi hả? Tôi có phải trẻ con học mẫu giáo đâu mà phải chịu "đãi ngộ" kiểu này, với lại, có thể định vị bằng điện thoại mà.

Đúng lúc này, giọng nói non nớt của một cậu bé truyền đến từ hàng phía sau: "Mẹ mẹ nhìn kìa, trên ba lô anh có bóng bay Goofy!"

Trần Thính quay đầu lại theo phản xạ, nhìn thẳng vào cậu bé kia. Người mẹ dịu dàng cười chào hỏi với Trần Thính, sau đó nói với con trai: "Đó là chuột Mickey, con xem bên kia có bóng bay hình gì nào?"

Cậu bé nhìn theo hướng chỉ của mẹ, vui vẻ vỗ tay: "Vịt Donald, là vịt Donald, mẹ mẹ chúng ta đi mua Vịt Donald đi ạ….."

Thật ra Trần Thính thích vịt Donald hơn, cậu không nhịn được lầu bầu.

Bùi Dĩ Nghiêu hơi cúi người: "Em nói gì?"

Trần Thính trừng mắt với hắn một cái: "Cậu tháo bóng xuống cho tôi mau, tôi cầm trong tay cũng được."

Bùi Dĩ Nghiêu không thích ăn đồ chiên rán nên một mình Trần Thính phải giải quyết bằng sạch miếng gà, tay cậu dính toàn dầu mỡ trong khi giấy ăn thì nằm trong túi của Bùi Dĩ Nghiêu.

Cậu chịu thua đấy.

Đợi ăn xong đùi gà, nhân lúc Bùi Dĩ Nghiêu không chú ý, cậu lấy giấy lau tay rồi chạy tót đi. Trần Thính đến chỗ Bùi Dĩ Nghiêu vừa mua bóng bay lúc nãy mua một quả hình vịt Donald, cầm về đưa cho Bùi Dĩ Nghiêu.

Cậu bé phía sau lại có chuyện nói: "Mẹ mẹ hai anh có Vịt Donald giống con!"

Trần Thính cười tủm tỉm buộc vịt Donald lên ngón tay Bùi Dĩ Nghiêu, Bùi Dĩ Nghiêu không giãy giụa, mặc cho Trần Thính mân mê.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!