Trần Thính bấm ngón tay tính ngày, ngày nào cũng hăng hái xé lịch, chỉ mong thời gian trôi qua thật nhanh. Nhưng khi cảm thấy mình nên ở nhà với mẹ lâu hơn, trong lòng cậu lại mâu thuẫn.
Ba của Trần Thính, Triệu Bình không phải người địa phương, ông theo cha đi thuyền đến tận đây, gặp được Trần Tố, mẹ Trần Thính thì ở lại nơi này. Nhà bên này xót con gái, vốn không muốn gả con đến trên thuyền, nhưng ông ngoại tư tưởng hiện đại nên không để ý chuyện Triệu Bình ở rể, còn lấy hơn nửa gia sản để đóng một chiếc thuyền lớn xem như "của hồi môn", chiếc thuyền này chính là nơi Trần Tố ở hiện tại.
Trần Thính nghe ông bà ngoại mình kể qua, ngày đó bọn họ ở trên thuyền phiêu bạc khắp nơi. Trong đó chia ra làm hai loại thuyền, một loại gọi là võng thuyền, một loại gọi là bắt huân thuyền, võng thuyền bắt cá, bắt huân thuyền săn thú, ba của Trần Thính thuộc thuyền sau.
Nhưng sau khi kết hôn, Triệu Bình đi theo cha vợ làm nghề nuôi cua, thuyền kia neo ở ngoài bờ biển, chưa từng đổi vị trí.
Bây giờ trong nhà chỉ còn lại Trần Thính và Trần Tố. Hồi nhỏ Trần Thính còn cảm thấy cô đơn, nhưng lớn rồi lại thấy bình thường, cũng giữ thái độ thản nhiên với chuyện sinh lão bệnh tử, bởi vậy cậu cảm thấy việc đồng tính hẹn hò và sống cùng nhau không nghiêm trọng đến mức trời sập.
Nói vậy thôi chứ Trần Thính vẫn tính kỹ để mẹ cậu chuẩn bị tâm lý. Mỗi lúc rảnh rỗi không có việc gì làm cậu sẽ đứng trước mặt mẹ lắc lư, mập mờ ám chỉ là con đang come out với mẹ đấy.
Thật ra Trần Thính cũng nắm khá chắc rằng điều mẹ cậu quan tâm nhất là cậu có vui vẻ hay không, hơn nữa ở quê cậu không phải không có gay. Nhìn ông chủ ở đường đối diện kìa, thoải mái hào phóng theo đuổi cậu thanh niên làm trong nhà xưởng, tuy rằng cuối cùng dọa người ta chạy mất dép.
Trần Thính nói bóng nói gió hỏi cái nhìn của mẹ với chuyện này, Trần Tố vừa thêu hoa vừa dịu dàng trả lời cậu: "Chuyện này chẳng phải không còn cách nào sao."
"Đúng ạ đúng ạ." Trần Thính gật đầu.
Trần Tố ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt ôn hòa không mang theo chút nghi ngờ, nhưng thấy mẹ nhìn mình chằm chằm, Trần Thính không kìm được hoảng hốt. Mẹ cậu rất dịu dàng, khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, mái tóc đen nhánh, ngay cả vết chân chim nơi khóe mắt cũng nhợt nhạt tựa nước gợn, khi cười rộ lên thì nhu tình như nước, rất khớp với tưởng tượng của mọi người về người phụ nữ vùng sông nước.
Nhưng đôi khi dịu dàng cũng là một loại cứng cỏi.
"Con đấy, Tết nhất rồi sao vẫn mặc áo bông cũ năm trước." Cuối cùng Trần Tố cũng mở miệng, Trần Thính âm thầm thở phào, nói: "Cái áo này mặc vẫn tốt mà mẹ."
Trần Tố lắc đầu, đứng dậy giũ cái áo trong tay cho phẳng ra: "Con thử mặc cái áo này xem, con trai thì cũng phải biết ăn diện chút, với cả Thính Thính nhà mẹ còn đẹp trai thế này cơ mà."
Trần Thính không lay chuyển được bà, đành phải thay áo. Đây là chiếc áo khoác nỉ màu caramel mang kiểu dáng đông xuân năm nay, Trần Tố may áo thuê để kiếm thêm khoản thu nhập.
Trần Tố một không chơi mạt chược, hai không nhảy ở quảng trường, nhưng bà luôn bắt kịp trend.
"Ái chà, vừa in." Trần Tố vừa xoay người con trai vừa ngắm nghía, vừa lòng gật đầu: "Mặc vào trông còn đẹp hơn, hôm nào mẹ nói chuyện với bà chủ, bảo cái áo này không cần giao nữa, mẹ lấy tiền mua cho con mặc."
Người chơi hệ hoodie và áo bông lớn như Trần Thính thấy mặc không quen: "Mẹ, vẫn là thôi đi…….."
Nhưng Trần Tố rất kiên quyết với chuyện ăn mặc của con trai, cuối cùng vẫn mua cho Trần Thính cái áo này, còn mua thêm cho cậu chiếc áo lông trắng.
Trần Thính chỉ việc xách đồ, nghĩ đến thái độ của mẹ với đồng tính luyến ái mà trong lòng thấy vui vẻ hẳn. Ít nhất, chuyện come out không còn khó khăn như trong tưởng tượng.
Cuối tháng hai, Trần Thính lên đường về trường.
Cậu suy nghĩ rất lâu mới quyết định mặc áo mẹ mới mua cho, mặc áo này vào trông đẹp trai hẳn ra. Một mình cậu ngồi trên tàu cao tốc, lúc đến thành phố N đã ba giờ chiều.
Ga tàu luôn đông đúc dù là trước hay sau kì nghỉ xuân.
Trần Thính xuống tàu rồi gửi tin nhắn cho Bùi Dĩ Nghiêu, sau đó kéo hành lí hòa vào dòng người. Ra tới cửa trạm, cậu vừa liếc mắt đã phát hiện ra ngay anh đẹp trai chân dài đứng trong đám người, cậu vội vẫy tay với hắn.
Lúc này, Trần Thính mới nhận ra bản thân nhớ hắn đến nhường nào, cảm xúc dâng trào thúc giục cậu đi nhanh về phía trước.
Thấy Trần Thính chạy tới chỗ mình, Bùi Dĩ Nghiêu không kìm được tiến lên vài bước thì vừa lúc bắt được cánh tay Trần Thính, đối diện hắn là một đôi mắt sáng lấp lánh.
"Cậu tới rồi."
"Ừ."
Bùi Dĩ Nghiêu xách hành lí của cậu, kiềm chế bản ngã không được phép dắt tay Trần Thính nơi đông người.
Trần Thính sóng vai bạn trai đi ra ngoài, cậu nghiêng mặt đánh giá hắn, phát hiện Bùi Dĩ Nghiêu hơi khác so với tháng trước.
"Có phải cậu gầy hơn không?" Trần Thính vội hỏi. Mỗi ngày call video cậu không nhìn ra sự khác biệt, nhưng hôm nay vừa gặp đã nhận ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!