Chương 3: (Vô Đề)

Thứ hai đi học, quả nhiên mọi sự chú ý đều dồn lên Chu Trình và Bùi Dĩ Nghiêu. Nhưng bạn học trong lớp Trần Thính vẫn quan tâm Trần Thính hơn, lúc nhàn rỗi liền vây quanh nói chuyện với cậu.

"Thính Thính, đừng để ý trên mạng nói gì."

"Đúng vậy, Thính Thính, ai cần bọn họ care, chúng mình biết cậu tốt là được."

"Nhưng việc của Tô Lạc và Chu Trình sao lại kéo cậu vào? Cậu quen bọn họ sao?"

Trần Thính kiên nhẫn nghe bạn trong lớp nói xong, cười khổ: "Thật ra đến tớ còn chẳng hiểu nữa là."

Mọi người đau lòng không thôi, vội vàng an ủi vài câu.

Lúc này vừa lúc vào học, học sinh khoa khác đều tập trung trong phòng học lớn, nhất cử nhất động của Trần Thính đương nhiên không thể gạt người khác. Hơn nữa Trần Thính còn là nhân vật chính trong lời đồn, tuy Bùi Dĩ Nghiêu nổi thật nhưng hắn cũng đâu có ở đây. Cho nên khi cậu vừa bước vào phòng học, toàn bộ tầm mắt đều tập trung trên người cậu, dò xét đánh giá.

Trần Thính giữ nguyên hình tượng thỏ trắng nhỏ vô tội, chỉ có Dương Thụ Lâm biết, mổ con thỏ này ra có khi toàn màu đen.

Cứ như thế, Trần Thính bình yên vượt qua buổi sáng, mặc cho gió nổi tám hướng cũng không thổi đến cậu.

Buổi chiều là các môn chuyên ngành, Dương Thụ Lâm và đám con gái trong lớp bắt đầu bàn vụ dạ hội cuối tuần, lại hỏi Trần Thính: "Lần này đúng lúc sinh viên mới nhập học, là dạ hội đầu tiên sau đợt tập quân sự, mày muốn đi không?"

Dạ hội cuối tuần của đại học N có rất nhiều hoạt động đặc sắc, sinh viên các khoa đều có thể tham gia, mà dạ hội đầu tiên sau đợt tập quân sự là hoành tráng nhất.

Năm ngoái Trần Thính chỉ đi một lần, lần sau không đi nữa. Tận sâu trong tâm hồn cậu cảm thấy dạ hội đối với người chân ngắn như cậu, thật sự hổng có vui.

"Tao không đi đâu." Trần Thính từ chối như mọi ngày.

"Chắc chắn Bùi Dĩ Nghiêu sẽ đi! Đây là truyền thống, chúng ta phải đi xem chứ, dù sao nhiều người như vậy, không nhất định phải khiêu vũ." Dương Thụ Lâm thật sự muốn Trần Thính đi cùng, trong con mắt của cậu chàng, sinh hoạt của Trần Thính quá mức tẻ nhạt. Tuổi còn nhỏ, chỉ biết chăm chỉ học tập, không thì tự sát trong game.

Thế kỉ 21 rồi, vậy mà vẫn còn có người trong giờ học Triết không chơi điện thoại 😀 ???

"Chúng ta vẫn nên bàn chút xem tiết ngôn ngữ điện ảnh hôm thứ tư nên diễn cái gì, không phải còn chưa quyết định sao?" Trần Thính lái nhanh sang chuyện khác, so với hoạt động xã giao của dạ hội, cậu cảm thấy biểu diễn trên lớp vẫn đáng lo hơn.

Giáo viên khoa tiếng Anh cực thích cho học sinh trên lớp tiến hành role play, lúc thì tự do phân nhóm, lúc thì rút thăm, nhưng đa số là phân theo ký túc xá.

Lớp 423 bọn cậu tổng cộng chỉ có ba nam, nếu phân theo ký túc xá, vậy chắc chắn thuộc một nhóm. Vì thế đôi lúc, không thể không có người đóng vai nữ.

Đám con gái trong lớp vô cùng thích cách chia này, gọi là — Ba thằng con trai một vở kịch.

Trần Thính từng diễn qua Hamlet, cũng diễn qua Alice, thậm chí còn cùng một thằng con trai lớp khác đọc mười bốn dòng thơ.

Nếu cho Trần Thính thêm một cơ hội, cậu nhất định sẽ chọn trường Đại học Nông nghiệp, con kế nghiệp cha, chứ không phải đến khoa tiếng Anh bỏ đi này.

Dương Thụ Lâm cùng Trần Thính đối lập, cậu chàng thuộc kiểu người thích biểu diễn, đối với những bài tập như này vô cùng thành thạo. Cậu chàng lâp tức hắng giọng, bộ dáng quý tộc, nói: "Tao bảo diễn vở < Kiêu hãnh và định kiến > mà, tao diễn Mr. Darcy."

Thằng con trai cuối cùng trong lớp Ngô Ứng Văn lập tức nói: "Tao diễn Mr. Bingley."

Trần Thính: "Tao diễn bố nữ chính."

"Không, tình yêu à, ba người bọn họ không có cảnh diễn chung, cậu diễn Elizabeth đi. Hoặc là nhà Bannet có vài đứa con gái đấy, cậu tùy tiện chọn một vai." Lớp trưởng Lâm Quyển nói, mọi người hay gọi là Quyển ca.

Trần Thính không từ chối, vì thế trải qua một phen thảo luận kịch liệt, ba tên thợ giày quyết định diễn cô con gái số một, cô con gái số hai và cô con gái số ba.

*Ba tên thợ giày lấy ý từ câu "Ba tên thợ giày hơn một ông Gia Cát Lượng"

Quả là tinh thần quý giá lưu truyền giữa đàn ông và đàn ông — Muốn chết thì cùng chết.

Nếu đã quyết định nội dung biểu diễn xong, ba thằng con trai đương nhiên phải tìm cơ hội tập luyện. Học hành bận bịu cái, Trần Thính tự nhiên ném tất cả lời đồn ra sau đầu, lời đồn cũng thật nhanh mà vứt bỏ cậu, bởi vì tên tuổi của Bùi Dĩ Nghiêu và Chu Trình thật sự quá vang dội.

Trần Thính vui vẻ hớn hở, nhưng mà cứ nhìn bộ đồ thể thao màu xanh lam lại phát rầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!