Mấy ngày sau đó, Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu đều đi thư viện cùng nhau, đúng giờ đến, gió mặc gió, mưa mặc mưa. Vì Khốc ca là người có nguyên tắc, thân là anh trai của Khốc ca, Trần Thính cũng muốn mình như vậy. Dương Thụ Lâm vốn tùy hứng, đã sớm rút lui.
Dương Thụ Lâm cảm thấy ngồi học cùng Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu là một sự tra tấn, Khốc ca căn bản sẽ không tám chuyện với cậu chàng, còn Trần Thính không phải đang ngẩn người thì là làm bài.
Nội dung trao đổi duy nhất giữa ba người là bài speaking.
Đã vậy, khi Dương Thụ Lâm nghe Bùi Dĩ Nghiêu phát âm chuẩn giọng London không sai một từ, là một sinh viên chuyên Anh, cậu chàng thấy mình bị trầm cảm không nhẹ.
Vì thế cậu chàng quyết định tới tiệm cà phê ôn tập, nhân tiện tiếp tục nằm vùng xin Wechat.
Trần Thính biết co biết duỗi, nhìn vầng hào quang tỏa ra của thiên tài, cậu sáng suốt lựa chọn — ôm đùi.
Vì thế Bùi Dĩ Nghiêu từ chỗ đối diện chuyển sang ngồi cạnh Trần Thính, mỗi khi Trần Thính có chỗ không hiểu hỏi hắn, hắn nghiêng mình ghé vào tai Trần Thính, đè thấp giọng, dùng thanh âm từ tính phát âm vài từ chuẩn giọng Anh..
Trần Thính cảm nhận được hơi nóng bên tai, thấy hơi ngứa. Giọng của Bùi Dĩ Nghiêu quá phạm quy rồi, rõ ràng chỉ là tin tức chính trị buồn tẻ nhạt nhẽo, hắn đọc ra lại giống như đang ngâm thơ.
Thân nhiệt của Dương Thụ Lâm có vấn đề hở, thư viện ấm như này cơ mà, lạnh đâu mà lạnh.
Bùi Dĩ Nghiêu chăm chú nhìn gương mặt phớt hồng của Trần Thính, hỏi: "Cần đọc lại lần nữa không?"
Trần Thính nhìn đề, lắc đầu.
Bùi Dĩ Nghiêu nhíu mày, vừa rồi Trần Thính thất thần, nhưng anh ấy không muốn nghe lại lần nữa, chẳng lẽ do giọng mình không hay?
Lúc Trần Thính làm bài, khuôn mặt non nớt tràn đầy nghiêm túc. Ai bảo sự tồn tại của Bùi Dĩ Nghiêu mạnh mẽ quá làm gì chứ, nếu cậu không nghiêm túc sẽ bị hắn làm cho ngơ ngẩn á.
Trần Thính chậm rãi chìm trong biển đề, do dự không biết nên chọn A hay C, đồng thời mắng nam chính trong bài đọc.
Khốn nạn, quá khốn nạn.
Bùi Dĩ Nghiêu vẫn luôn nhìn Trần Thính, trang sách trong tay qua hồi lâu cũng chưa lật. Lần đầu tiên hắn thấy có người còn đẹp hơn cả sách.
"Nhìn ánh mắt của giáo thảo kìa, ái chà……"
"Nếu không có mờ ám, tao nuốt vàng tự sát!"
"Mẹ nó, tao là trai thằng mà sắp không chịu được nữa!"
"Người anh em, mày chắc mày là thẳng hông?"
"………"
Trần Thính đọc đề, Bùi Dĩ Nghiêu nhìn Trần Thính, người xung quanh thì quan sát hắn. Bị nhìn chằm chằm như vật, sao Bùi Dĩ Nghiêu có thể không nhận ra, ánh mắt lạnh băng đảo qua bốn phía, bộ dáng thâm tình vừa rồi cứ như giả dối.
Trong thư viện cùng lúc vang lên một loạt tiếng lật sách, mọi người vùi đầu vào đọc, phát huy truyền thống hiếu học rất tốt.
Trần Thính ngẩng đầu lên, vẻ mặt mờ mịt nhìn xung quanh, không hiểu gì. Cậu thấy hơi mót, nói với Bùi Dĩ Nghiêu một tiếng, đứng dậy đi nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh nằm ở cuối hành lang, Trần Thính chậm rì rì đi tới, lại chậm rì rì đẩy cửa ra, một bóng người bỗng nhảy ra, túm tay kéo Trần Thính vào, mạnh tay đóng cửa.
Trần Thính nhìn thấy mặt người nọ: "Học trưởng?"
Cao Đạc đặt ngón tay lên môi: "Suỵt."
Trần Thính quét mắt nhìn nhà vệ sinh không bóng người, nhỏ giọng hỏi: "Học trưởng, anh vào đây trốn người à?"
Cao Đạc chớp chớp mắt: "Đàn em YSL."
Trần Thính không khỏi vì Dương Thụ Lâm mà lau nước mắt, cùng lúc đó, tiếng bước chân ở hành lang vang lên, còn loáng thoáng nghe được cái giọng lầu bầu quen thuộc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!